Chương 1: Món Quà Kỷ Niệm
Căn hộ cao cấp trên tầng mười lăm ngập trong ánh đèn vàng dịu. Tiếng máy lạnh chạy rè rè đều đặn, hòa cùng mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng. Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới.
Hoài đứng tựa vai vào khung cửa phòng tắm, trên tay cầm ly vang đỏ đã vơi đi một nửa. Mắt anh không nhìn trực tiếp vào vợ mình, mà dán chặt vào hình ảnh cô phản chiếu qua tấm gương lớn bám đầy hơi nước.
Lan đang tô son. Cô bận một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ thẫm, ôm sát lấy những đường cong mà Hoài đã thuộc nằm lòng suốt năm năm qua. Chiếc váy khoét cổ khá sâu, mỗi lần Lan hơi cúi người để kẻ viền môi, rãnh ngực trắng ngần lại lấp ló hiện ra.
"Váy đẹp không anh?" Lan bất chợt lên tiếng, ném cọ trang điểm xuống bồn rửa mặt rồi xoay người lại. "Cái Ngọc chọn cho em đấy. Nó bảo đàn ông tuổi anh nhìn thấy màu đỏ là tự động dâng trào."
Hoài khẽ nuốt nước bọt. Câu nói đùa vô thưởng vô phạt có nhắc đến cô bạn thân của vợ khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh thích cách Ngọc rành rọt số đo của Lan, thích cái ý nghĩ có một người phụ nữ khác đang can dự vào vẻ đẹp khêu gợi của vợ mình tối nay.
"Đẹp. Nhưng Ngọc nói sai rồi." Hoài bước tới, đặt ly rượu xuống kệ, hai tay luồn qua eo Lan, kéo sát cô vào người mình. "Anh không thích màu đỏ. Anh thích cái cách em mặc nó ra đường, để cho những gã đàn ông khác phải nhìn đến trố mắt ra, nhưng lại không thể chạm vào."
Lan hơi cứng người. Cô đập nhẹ vào ngực chồng, gò má ửng lên nụ cười trách móc. "Anh lại nói bậy rồi. Vợ anh mà anh cứ thích đem khoe ra ngoài."
"Anh có một món quà."
Hoài cắt ngang sự nũng nịu của Lan. Anh lùi lại, rút từ trong túi quần âu ra một chiếc hộp nhung màu đen, nhỏ gọn bằng nửa bàn tay.
Mắt Lan sáng lên. Năm năm kết hôn, Hoài luôn là một người chồng mẫu mực, thu nhập cao, đưa tiền đúng hạn. Cô đinh ninh trong đó là một sợi dây chuyền mặt kim cương, hoặc chí ít cũng là một đôi hoa tai đắt tiền.
Nhưng khi Hoài bật nắp hộp, nụ cười trên môi Lan tắt ngấm.
Bên trong lớp nhung đỏ không có trang sức nào cả. Đó là một viên nhộng bằng silicon màu hồng nhạt, bóng loáng, đính kèm một chiếc điều khiển từ xa nhỏ xíu.
"Cái... cái gì thế này?" Giọng Lan run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự bối rối và có chút bài xích. "Hoài, anh mua cái thứ đồ chơi bệnh hoạn này làm gì?"
"Để đổi gió." Hoài đáp tỉnh bơ, lấy viên nhộng ra khỏi hộp, đặt nó vào lòng bàn tay mềm mại của vợ. Hơi lạnh của khối silicon khiến Lan rụt tay lại, nhưng Hoài nắm chặt lấy cổ tay cô. "Năm năm rồi em. Chúng ta cần một thứ gì đó mạnh hơn, kích thích hơn."
"Nhưng ở nhà..."
"Không phải ở nhà." Hoài nhét chiếc điều khiển từ xa vào túi áo vest của mình, mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự chiếm hữu và kỳ vọng sâu xa. "Đêm nay chúng ta có hẹn ăn tối với vợ chồng anh Minh, em nhớ chứ? Anh muốn em đeo nó. Suốt cả buổi tối nay."
"Anh điên rồi!" Lan hoảng hốt lùi lại một bước, chiếc váy lụa đỏ cọ vào thành bồn rửa mặt. "Nhỡ rớt ra ngoài thì sao? Nhỡ có tiếng kêu thì sao? Em không làm đâu, nhục chết đi được!"
"Nó rất êm, không ai nghe thấy đâu." Giọng Hoài trầm xuống, mang theo âm sắc dỗ dành nhưng đầy áp đặt. Anh tiến tới, ngón tay vuốt nhẹ dọc theo sống lưng trần của Lan. "Hãy tưởng tượng xem, em đang ngồi ăn bít tết, nhấp rượu vang trước mặt người lạ, tỏ ra vô cùng thanh lịch và đoan trang. Nhưng ở bên dưới, anh chỉ cần bấm một nút, em sẽ phải kẹp chặt đùi lại để giấu đi sự ướt át. Cảm giác đó... em không thấy kích thích sao?"
Lan cắn chặt môi dưới. Trí tưởng tượng của cô bị lời nói của chồng dẫn dắt. Sự e dè của một người phụ nữ truyền thống giằng xé dữ dội với sự tò mò bản năng. Cô ngước nhìn Hoài, thấy ánh mắt anh hừng hực lửa tình – ngọn lửa mà cô hiếm khi thấy trong những lần sinh hoạt vợ chồng đều đặn và nhàm chán gần đây.
"Chỉ một lần này thôi đấy," Lan thỏ thẻ, cuối cùng cũng thỏa hiệp. Sự chiều chồng đã ngấm vào máu thịt, khiến cô không nhận ra mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu.
Mười lăm phút sau, chiếc sedan màu đen của Hoài lăn bánh khỏi tầng hầm chung cư.
Lan ngồi ở ghế phụ, hai đầu gối ép chặt vào nhau. Chiếc váy đỏ bị kéo xếch lên một chút, để lộ cặp đùi thon dài đang khẽ run rẩy. Bên dưới lớp vải mỏng manh, viên nhộng silicon đang nằm im lìm, nhưng sự tồn tại của nó giống như một quả bom nổ chậm trong cơ thể cô.
Hoài lái xe bằng một tay. Tay kia, anh vân vê chiếc điều khiển nhỏ xíu trong túi. Anh cảm thấy một thứ quyền lực tuyệt đối. Anh là đạo diễn của đêm nay. Anh quyết định khi nào vợ mình được phép rên rỉ.
Bọn họ không biết rằng, cái ảo giác quyền lực ấy của Hoài mỏng manh như bọt nước.
Chiếc xe dừng lại trước nhà hàng kiểu Pháp nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Minh và Thư đã ngồi sẵn ở bàn VIP góc trong cùng.
Khi Lan vừa bước tới, ánh mắt của Minh – gã đàn ông ba mươi lăm tuổi sành sỏi – ngay lập tức dán chặt vào cô. Không hề giấu giếm, không hề lịch sự. Đó là ánh mắt của một kẻ thợ săn đang lột trần con mồi.
Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay Hoài ở trong túi áo khẽ nhấn nút.
Lan giật nảy người, một tiếng nấc nhỏ bật ra khỏi cổ họng, ngay lập tức bị cô cắn răng nuốt ngược vào trong. Sắc mặt cô đỏ bừng, hơi thở bất chợt trở nên gấp gáp.
Minh nhếch mép cười, chủ động kéo ghế cho Lan. Bàn tay hắn lướt qua eo cô, khẽ đến mức Hoài đứng ngay cạnh cũng không nhìn thấy, nhưng đủ để Lan cảm nhận được cái nóng rực từ lòng bàn tay của một gã đàn ông xa lạ.
Căn hộ cao cấp trên tầng mười lăm ngập trong ánh đèn vàng dịu. Tiếng máy lạnh chạy rè rè đều đặn, hòa cùng mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng. Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới.
Hoài đứng tựa vai vào khung cửa phòng tắm, trên tay cầm ly vang đỏ đã vơi đi một nửa. Mắt anh không nhìn trực tiếp vào vợ mình, mà dán chặt vào hình ảnh cô phản chiếu qua tấm gương lớn bám đầy hơi nước.
Lan đang tô son. Cô bận một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ thẫm, ôm sát lấy những đường cong mà Hoài đã thuộc nằm lòng suốt năm năm qua. Chiếc váy khoét cổ khá sâu, mỗi lần Lan hơi cúi người để kẻ viền môi, rãnh ngực trắng ngần lại lấp ló hiện ra.
"Váy đẹp không anh?" Lan bất chợt lên tiếng, ném cọ trang điểm xuống bồn rửa mặt rồi xoay người lại. "Cái Ngọc chọn cho em đấy. Nó bảo đàn ông tuổi anh nhìn thấy màu đỏ là tự động dâng trào."
Hoài khẽ nuốt nước bọt. Câu nói đùa vô thưởng vô phạt có nhắc đến cô bạn thân của vợ khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh thích cách Ngọc rành rọt số đo của Lan, thích cái ý nghĩ có một người phụ nữ khác đang can dự vào vẻ đẹp khêu gợi của vợ mình tối nay.
"Đẹp. Nhưng Ngọc nói sai rồi." Hoài bước tới, đặt ly rượu xuống kệ, hai tay luồn qua eo Lan, kéo sát cô vào người mình. "Anh không thích màu đỏ. Anh thích cái cách em mặc nó ra đường, để cho những gã đàn ông khác phải nhìn đến trố mắt ra, nhưng lại không thể chạm vào."
Lan hơi cứng người. Cô đập nhẹ vào ngực chồng, gò má ửng lên nụ cười trách móc. "Anh lại nói bậy rồi. Vợ anh mà anh cứ thích đem khoe ra ngoài."
"Anh có một món quà."
Hoài cắt ngang sự nũng nịu của Lan. Anh lùi lại, rút từ trong túi quần âu ra một chiếc hộp nhung màu đen, nhỏ gọn bằng nửa bàn tay.
Mắt Lan sáng lên. Năm năm kết hôn, Hoài luôn là một người chồng mẫu mực, thu nhập cao, đưa tiền đúng hạn. Cô đinh ninh trong đó là một sợi dây chuyền mặt kim cương, hoặc chí ít cũng là một đôi hoa tai đắt tiền.
Nhưng khi Hoài bật nắp hộp, nụ cười trên môi Lan tắt ngấm.
Bên trong lớp nhung đỏ không có trang sức nào cả. Đó là một viên nhộng bằng silicon màu hồng nhạt, bóng loáng, đính kèm một chiếc điều khiển từ xa nhỏ xíu.
"Cái... cái gì thế này?" Giọng Lan run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự bối rối và có chút bài xích. "Hoài, anh mua cái thứ đồ chơi bệnh hoạn này làm gì?"
"Để đổi gió." Hoài đáp tỉnh bơ, lấy viên nhộng ra khỏi hộp, đặt nó vào lòng bàn tay mềm mại của vợ. Hơi lạnh của khối silicon khiến Lan rụt tay lại, nhưng Hoài nắm chặt lấy cổ tay cô. "Năm năm rồi em. Chúng ta cần một thứ gì đó mạnh hơn, kích thích hơn."
"Nhưng ở nhà..."
"Không phải ở nhà." Hoài nhét chiếc điều khiển từ xa vào túi áo vest của mình, mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự chiếm hữu và kỳ vọng sâu xa. "Đêm nay chúng ta có hẹn ăn tối với vợ chồng anh Minh, em nhớ chứ? Anh muốn em đeo nó. Suốt cả buổi tối nay."
"Anh điên rồi!" Lan hoảng hốt lùi lại một bước, chiếc váy lụa đỏ cọ vào thành bồn rửa mặt. "Nhỡ rớt ra ngoài thì sao? Nhỡ có tiếng kêu thì sao? Em không làm đâu, nhục chết đi được!"
"Nó rất êm, không ai nghe thấy đâu." Giọng Hoài trầm xuống, mang theo âm sắc dỗ dành nhưng đầy áp đặt. Anh tiến tới, ngón tay vuốt nhẹ dọc theo sống lưng trần của Lan. "Hãy tưởng tượng xem, em đang ngồi ăn bít tết, nhấp rượu vang trước mặt người lạ, tỏ ra vô cùng thanh lịch và đoan trang. Nhưng ở bên dưới, anh chỉ cần bấm một nút, em sẽ phải kẹp chặt đùi lại để giấu đi sự ướt át. Cảm giác đó... em không thấy kích thích sao?"
Lan cắn chặt môi dưới. Trí tưởng tượng của cô bị lời nói của chồng dẫn dắt. Sự e dè của một người phụ nữ truyền thống giằng xé dữ dội với sự tò mò bản năng. Cô ngước nhìn Hoài, thấy ánh mắt anh hừng hực lửa tình – ngọn lửa mà cô hiếm khi thấy trong những lần sinh hoạt vợ chồng đều đặn và nhàm chán gần đây.
"Chỉ một lần này thôi đấy," Lan thỏ thẻ, cuối cùng cũng thỏa hiệp. Sự chiều chồng đã ngấm vào máu thịt, khiến cô không nhận ra mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu.
Mười lăm phút sau, chiếc sedan màu đen của Hoài lăn bánh khỏi tầng hầm chung cư.
Lan ngồi ở ghế phụ, hai đầu gối ép chặt vào nhau. Chiếc váy đỏ bị kéo xếch lên một chút, để lộ cặp đùi thon dài đang khẽ run rẩy. Bên dưới lớp vải mỏng manh, viên nhộng silicon đang nằm im lìm, nhưng sự tồn tại của nó giống như một quả bom nổ chậm trong cơ thể cô.
Hoài lái xe bằng một tay. Tay kia, anh vân vê chiếc điều khiển nhỏ xíu trong túi. Anh cảm thấy một thứ quyền lực tuyệt đối. Anh là đạo diễn của đêm nay. Anh quyết định khi nào vợ mình được phép rên rỉ.
Bọn họ không biết rằng, cái ảo giác quyền lực ấy của Hoài mỏng manh như bọt nước.
Chiếc xe dừng lại trước nhà hàng kiểu Pháp nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Minh và Thư đã ngồi sẵn ở bàn VIP góc trong cùng.
Khi Lan vừa bước tới, ánh mắt của Minh – gã đàn ông ba mươi lăm tuổi sành sỏi – ngay lập tức dán chặt vào cô. Không hề giấu giếm, không hề lịch sự. Đó là ánh mắt của một kẻ thợ săn đang lột trần con mồi.
Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay Hoài ở trong túi áo khẽ nhấn nút.
Lan giật nảy người, một tiếng nấc nhỏ bật ra khỏi cổ họng, ngay lập tức bị cô cắn răng nuốt ngược vào trong. Sắc mặt cô đỏ bừng, hơi thở bất chợt trở nên gấp gáp.
Minh nhếch mép cười, chủ động kéo ghế cho Lan. Bàn tay hắn lướt qua eo cô, khẽ đến mức Hoài đứng ngay cạnh cũng không nhìn thấy, nhưng đủ để Lan cảm nhận được cái nóng rực từ lòng bàn tay của một gã đàn ông xa lạ.
Ảnh/Video/Clip đính kèm
-
4.4 MB Lượt xem: 0



