Chương 1: Chiếc Nhẫn Trên Tủ Kính & Mùi Xà Phòng Rẻ Tiền
Tiếng "ting" lanh lảnh vang lên giữa căn phòng ngủ im lìm.
Khuê giật mình, ngón tay cái đang lướt trên màn hình điện thoại run nhè nhẹ. Biểu tượng ngọn lửa màu hồng của cái app hẹn hò hiện ra rực rỡ, trớt quớt hoàn toàn trên cái nền điện thoại là hình đám cưới của cô với Thành.
"Được rồi đó."
Hơi thở nóng hổi của Thành phả vô cần cổ cô. Anh vòng tay ôm eo vợ từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, ánh mắt cũng đang dán chặt vô màn hình. Bàn tay anh lướt dọc theo đường cong ở eo Khuê, mân mê lớp lụa mỏng của chiếc váy ngủ. Anh đang đóng vai một vị đạo diễn, và cô là nữ chính trong cái kịch bản quái đản nhất mà hai vợ chồng từng nghĩ ra.
"Chọn cái hình em bận đầm đỏ đi," Thành thì thầm, giọng trầm xuống, mang theo một tia hưng phấn khó giấu. "Cái tấm hổng thấy rõ mặt á. Coi em dâm lắm."
Khuê cắn chặt môi dưới tới mức ứa máu. Cô quay đầu lại, ngó thẳng vô mắt chồng. Trong mắt Thành không có chút ghen tuông nào, chỉ có một ngọn lửa rực sáng của dục vọng.
"Anh chắc chưa, Thành?" Giọng Khuê run rẩy. "Qua đêm nay... vợ chồng mình hổng quay đầu lại được đâu."
Thành không trả lời. Anh nắm lấy tay trái của cô, dùng hai ngón tay từ từ xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út rồi tuốt ra. Ma sát của kim loại trượt qua khớp xương mang lại một cảm giác nhói đau nhẹ.
Cạch.
Thành đặt chiếc nhẫn bạch kim xuống mặt kính của cái tủ đầu giường. Tiếng kim loại va vô mặt kính lạnh ngắt, khô khốc, y chang tiếng búa gõ xuống bàn phán quyết, chính thức đập nát cái ranh giới đạo đức cuối cùng của cuộc hôn nhân năm năm.
Bàn tay Thành siết chặt lấy mông cô, đẩy cô đứng dậy.
"Đi đi," Thành ra lệnh, ánh mắt tối sầm lại. "Và nhớ về kể cho anh."
Căn phòng khách sạn nồng nặc mùi xịt phòng bông lài pha lộn mùi thuốc lá khen khét. Ánh sáng vàng vọt hắt xuống tấm ga trải giường trắng toát.
Khuê ngồi trên mép giường, hai đầu gối khép chặt, bàn tay đan vô nhau tới trắng bệch. Hơi lạnh từ cái máy lạnh phả thẳng vô gáy làm cô nổi da gà. Sự kích thích với tội lỗi lộn xộn trong dạ dày, làm cô nghẹn ứ.
Mới hồi chiều, lúc quẹt trúng Minh trên app, cô tự nhủ đây chỉ là một trò chơi qua đường. Ra quán cà phê gặp mặt, ly nước chưa kịp vơi phân nửa, ánh mắt sỗ sàng của chả đã như lột trần cô.
Tiếng nước trong phòng tắm cái rụp tắt ngấm. Cửa mở.
Minh bước ra, trên người quấn độc một cái khăn tắm ngang hông. Khuê ngẩng lên, và hơi thở của cô nghẹn lại ngay cổ họng.
Chả khác hoàn toàn với Thành. Khác xa. Khung xương vai Minh rộng hơn, cơ bắp cuồn cuộn dưới làn da ngăm đen còn đọng nước. Chạy dọc từ bắp tay trái xuống ngực chả là một hình xăm bộ lạc vằn vện. Nhưng thứ làm Khuê run rẩy không phải là ngoại hình, mà là ánh mắt.
Ánh mắt Minh ngó thẳng vô cô, không có sự nâng niu lịch thiệp, không có màn dạo đầu từ tốn. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi đang ngó miếng thịt tươi tự dâng tới tận miệng.
Không thèm chào hỏi, cũng chẳng tán tỉnh một câu. Minh sải bước tới, dùng một tay nắm lấy cằm Khuê, ép cô ngẩng lên và thô bạo dập nát đôi môi cô.
"Ưm..."
Khuê chới với. Nụ hôn càn quét, nồng nặc mùi bạc hà xen lẫn mùi mồ hôi nam tính xa lạ. Chả cắn môi dưới của cô mạnh tới mức cô phải hé miệng, và lưỡi chả ngay lập tức trườn vô, luồn lách, cướp đoạt mọi dưỡng khí. Bàn tay to lớn thô ráp của Minh trượt xuống, xé toạc lớp áo mỏng manh của Khuê không thương tiếc.
Lý trí của Khuê sụp đổ ráo trọi trước sức mạnh áp đảo.
Minh ấn vai, ép cô quỳ xuống lớp thảm trải sàn thô ráp. Khăn tắm của chả đã rớt xuống từ lúc nào. Đập vô mắt Khuê là thứ đồ chơi đàn ông đang ngóc đầu dậy, nóng hổi và gân guốc. Cô lóng ngóng, chưa bao giờ phải phục vụ một người đàn ông xa lạ. Nhưng Minh không cho cô cơ hội chần chừ. Chả luồn tay vô mái tóc cô, giữ chặt phía sau gáy, ấn cô chúi tới trước.
Mùi vị xa lạ, kích cỡ bự chảng làm Khuê nghẹn lại. Cô nhắm nghiền mắt, nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi. Bàn tay Minh trên đầu cô không đánh đập nhưng đủ mạnh để điều hướng, ép cô ngậm vô, mút mát theo nhịp độ mà chả muốn.
Khi hơi thở của Minh bắt đầu khàn đặc, chả thình lình kéo Khuê đứng dậy, quăng cô ngã ngửa xuống giường.
Phập.
Không thèm dạo đầu, không thèm chuẩn bị. Minh giữ chặt hai bên hông cô và đâm lút cán.
"Á!" Khuê hét lên thất thanh, mười ngón tay bấu chặt lấy ga giường. Sự xâm nhập cái rụp, lấp đầy tới tận cùng làm cơ thể cô căng cứng như một cây cung.
Sự tội lỗi ập tới như một cơn lũ. Khuê quay mặt đi, nhắm chặt hai mắt, ráng trốn tránh cái thực tại là người đang ở bên trong mình không phải là chồng.
Nhưng Minh vươn tay, véo mạnh cằm cô, ép cô quay lại.
"Mở mắt ra." Chả gầm gừ, nhịp hông bắt đầu dập xuống ầm ầm. "Nhìn anh nè. Em đang bị anh đụ. Nhìn thẳng vô anh coi!"
Khuê run rẩy mở mắt. Gương mặt góc cạnh của Minh, mấy giọt mồ hôi trượt trên yết hầu đang chuyển động, đôi mắt vằn đỏ nhục dục của chả đập thẳng vô thị giác cô. Không còn đường lui. Cô đang bị một người đàn ông xa lạ nện tới mức hai bầu vú nảy lên liên hồi.
Minh lật úp cô lại. Tư thế từ sau lưng làm Khuê hoàn toàn mất phương hướng. Chả túm lấy tóc cô, giật nhẹ ra sau, buông mấy lời nói tục tĩu lọt thỏm giữa những tiếng va đập chát chúa của da thịt. Khuê cắn chặt lấy góc gối, ráng nuốt mấy tiếng rên rỉ dâm dật đang chực trào.
Cái cảm giác bị đâm sâu, thô bạo và trần trụi đánh thức một thứ bản năng nguyên thủy nhất trong cô.
"Anh ra... anh bắn nghen..." Giọng Minh nghẹn lại.
Chả rút mạnh ra ngay sát khoảnh khắc đỉnh điểm. Những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt bắn tung tóe lên cái lưng trần và vùng đùi non của Khuê. Hơi nóng của dòng nước xa lạ dính dớp trên da làm cô rùng mình, hai chân co rúm lại trong cơn khoái cảm bùng nổ tới mức đê mê tê dại.
Nửa tiếng sau, Khuê bước ra khỏi khách sạn. Cặp giò cô bủn rủn. Quần áo bận vội bận vàng. Cô đi như chạy trốn, mang theo mùi mồ hôi nam tính, mùi tinh dịch nhàn nhạt và mùi xà bông rẻ tiền ảm ảnh trên da thịt.
Khuê tra chìa khóa, bước vô nhà.
Phòng khách tắt đèn, chỉ có ngọn đèn cây góc ghế sa-lông hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, hiu hắt. Không gian im ắng tới phát sợ.
Thành đang ngồi đó. Đôi mắt anh chìm trong bóng tối, ngó trân trân vô cô ngay khi cánh cửa vừa khép lại.
Khuê đứng khép nép, tay giấu ra sau lưng, cảm giác y chang một tội nhân vừa bước lên bục phán xét. "Em... em đi tắm..."
"Lại đây." Thành cất giọng. Âm sắc lạnh tanh nhưng khàn đặc.
Cô bước tới. Vừa tới gần, Thành đã túm lấy cổ tay cô, kéo giật cô ngã nhào vô lòng anh trên ghế sa-lông. Anh không cho cô trốn. Thành úp mặt vô mặt bên cổ Khuê, hít một hơi thiệt sâu.
Cơ thể anh cứng đờ lại.
Mùi nước hoa đắt tiền của Khuê đã bị lấn át sạch. Thay vô đó là mùi sữa tắm khách sạn nồng nặc, và... mùi gắt gao của một thằng đàn ông khác.
Hơi thở của Thành nóng rực, gấp gáp. Bàn tay anh luồn vô trong áo cô, miết mạnh lên mấy vết đỏ ửng mà Minh mới để lại trên bầu ngực.
"Kể anh nghe coi," Thành thì thầm vô tai cô, vừa cấu nhẹ vô eo làm cô giật nảy mình. "Thằng đó lột đồ em sao? Quần lót này... là nó tự tay cởi hả?"
Khuê khóc nấc lên. Vừa mắc cỡ, vừa nhục nhã, cô lắp bắp từng từ. "Chả... chả xé áo em... chả bắt em quỳ..."
Lời thú tội ngắt quãng của cô biến thành chất kích thích cực mạnh. Thành gầm lên một tiếng, lật ngửa cô ra ghế. Anh không thèm lột hết quần áo, chỉ kéo khóa quần, vạch áo lót của cô sang một bên và thô bạo đâm vô.
Sự xộc xệch của áo quần, không gian chật hẹp của cái ghế tạo ra một cảm giác thú tính tới rợn người.
Thành cúi xuống, dùng lưỡi liếm láp, mút mát điên cuồng lên mấy cái dấu vết mà Minh để lại trên da thịt vợ mình. Anh đụ cô một cách gấp gáp, tàn nhẫn hơn bình thường rất nhiều. Mỗi cú thúc sâu đều mang theo sự phẫn nộ, ghen tuông nhưng lại ngập tràn khoái cảm bệnh hoạn.
"Nói nghe coi! Lồn em ưng cặc anh hay cặc nó hơn?" Thành ép hỏi, mồ hôi nhễ nhại.
Khuê lắc đầu, nước mắt giàn giụa, tiếng rên rỉ vỡ vụn hòa cùng nhịp va đập dồn dập.
"Của... của anh... A!"
Cú thúc cuối cùng chạm tới tận cùng, đánh bật Khuê vô cơn cực khoái thứ hai trong đêm. Cơ thể cô co giật mạnh, mười ngón tay bấu chặt vô lưng Thành.
Khuê nằm thở dốc dưới thân chồng, ánh mắt thất thần ngó lên trần nhà. Trò chơi của Thành đêm nay đã thành công mỹ mãn. Anh ta đã đạt được sự hưng phấn tột độ mà anh ta hằng ao ước.
Nhưng Khuê, khi nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, cô sực nhận ra một điều rùng mình. Khoảnh khắc cô lên đỉnh dưới thân chồng lúc nãy... hình ảnh xẹt qua tâm trí cô, không phải là gương mặt quen thuộc của Thành.
Mà là ánh mắt vằn đỏ, như thú săn mồi của Minh trong căn phòng khách sạn lạ hoắc kia.
Tiếng "ting" lanh lảnh vang lên giữa căn phòng ngủ im lìm.
Khuê giật mình, ngón tay cái đang lướt trên màn hình điện thoại run nhè nhẹ. Biểu tượng ngọn lửa màu hồng của cái app hẹn hò hiện ra rực rỡ, trớt quớt hoàn toàn trên cái nền điện thoại là hình đám cưới của cô với Thành.
"Được rồi đó."
Hơi thở nóng hổi của Thành phả vô cần cổ cô. Anh vòng tay ôm eo vợ từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, ánh mắt cũng đang dán chặt vô màn hình. Bàn tay anh lướt dọc theo đường cong ở eo Khuê, mân mê lớp lụa mỏng của chiếc váy ngủ. Anh đang đóng vai một vị đạo diễn, và cô là nữ chính trong cái kịch bản quái đản nhất mà hai vợ chồng từng nghĩ ra.
"Chọn cái hình em bận đầm đỏ đi," Thành thì thầm, giọng trầm xuống, mang theo một tia hưng phấn khó giấu. "Cái tấm hổng thấy rõ mặt á. Coi em dâm lắm."
Khuê cắn chặt môi dưới tới mức ứa máu. Cô quay đầu lại, ngó thẳng vô mắt chồng. Trong mắt Thành không có chút ghen tuông nào, chỉ có một ngọn lửa rực sáng của dục vọng.
"Anh chắc chưa, Thành?" Giọng Khuê run rẩy. "Qua đêm nay... vợ chồng mình hổng quay đầu lại được đâu."
Thành không trả lời. Anh nắm lấy tay trái của cô, dùng hai ngón tay từ từ xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út rồi tuốt ra. Ma sát của kim loại trượt qua khớp xương mang lại một cảm giác nhói đau nhẹ.
Cạch.
Thành đặt chiếc nhẫn bạch kim xuống mặt kính của cái tủ đầu giường. Tiếng kim loại va vô mặt kính lạnh ngắt, khô khốc, y chang tiếng búa gõ xuống bàn phán quyết, chính thức đập nát cái ranh giới đạo đức cuối cùng của cuộc hôn nhân năm năm.
Bàn tay Thành siết chặt lấy mông cô, đẩy cô đứng dậy.
"Đi đi," Thành ra lệnh, ánh mắt tối sầm lại. "Và nhớ về kể cho anh."
Căn phòng khách sạn nồng nặc mùi xịt phòng bông lài pha lộn mùi thuốc lá khen khét. Ánh sáng vàng vọt hắt xuống tấm ga trải giường trắng toát.
Khuê ngồi trên mép giường, hai đầu gối khép chặt, bàn tay đan vô nhau tới trắng bệch. Hơi lạnh từ cái máy lạnh phả thẳng vô gáy làm cô nổi da gà. Sự kích thích với tội lỗi lộn xộn trong dạ dày, làm cô nghẹn ứ.
Mới hồi chiều, lúc quẹt trúng Minh trên app, cô tự nhủ đây chỉ là một trò chơi qua đường. Ra quán cà phê gặp mặt, ly nước chưa kịp vơi phân nửa, ánh mắt sỗ sàng của chả đã như lột trần cô.
Tiếng nước trong phòng tắm cái rụp tắt ngấm. Cửa mở.
Minh bước ra, trên người quấn độc một cái khăn tắm ngang hông. Khuê ngẩng lên, và hơi thở của cô nghẹn lại ngay cổ họng.
Chả khác hoàn toàn với Thành. Khác xa. Khung xương vai Minh rộng hơn, cơ bắp cuồn cuộn dưới làn da ngăm đen còn đọng nước. Chạy dọc từ bắp tay trái xuống ngực chả là một hình xăm bộ lạc vằn vện. Nhưng thứ làm Khuê run rẩy không phải là ngoại hình, mà là ánh mắt.
Ánh mắt Minh ngó thẳng vô cô, không có sự nâng niu lịch thiệp, không có màn dạo đầu từ tốn. Đó là ánh mắt của một con thú săn mồi đang ngó miếng thịt tươi tự dâng tới tận miệng.
Không thèm chào hỏi, cũng chẳng tán tỉnh một câu. Minh sải bước tới, dùng một tay nắm lấy cằm Khuê, ép cô ngẩng lên và thô bạo dập nát đôi môi cô.
"Ưm..."
Khuê chới với. Nụ hôn càn quét, nồng nặc mùi bạc hà xen lẫn mùi mồ hôi nam tính xa lạ. Chả cắn môi dưới của cô mạnh tới mức cô phải hé miệng, và lưỡi chả ngay lập tức trườn vô, luồn lách, cướp đoạt mọi dưỡng khí. Bàn tay to lớn thô ráp của Minh trượt xuống, xé toạc lớp áo mỏng manh của Khuê không thương tiếc.
Lý trí của Khuê sụp đổ ráo trọi trước sức mạnh áp đảo.
Minh ấn vai, ép cô quỳ xuống lớp thảm trải sàn thô ráp. Khăn tắm của chả đã rớt xuống từ lúc nào. Đập vô mắt Khuê là thứ đồ chơi đàn ông đang ngóc đầu dậy, nóng hổi và gân guốc. Cô lóng ngóng, chưa bao giờ phải phục vụ một người đàn ông xa lạ. Nhưng Minh không cho cô cơ hội chần chừ. Chả luồn tay vô mái tóc cô, giữ chặt phía sau gáy, ấn cô chúi tới trước.
Mùi vị xa lạ, kích cỡ bự chảng làm Khuê nghẹn lại. Cô nhắm nghiền mắt, nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi. Bàn tay Minh trên đầu cô không đánh đập nhưng đủ mạnh để điều hướng, ép cô ngậm vô, mút mát theo nhịp độ mà chả muốn.
Khi hơi thở của Minh bắt đầu khàn đặc, chả thình lình kéo Khuê đứng dậy, quăng cô ngã ngửa xuống giường.
Phập.
Không thèm dạo đầu, không thèm chuẩn bị. Minh giữ chặt hai bên hông cô và đâm lút cán.
"Á!" Khuê hét lên thất thanh, mười ngón tay bấu chặt lấy ga giường. Sự xâm nhập cái rụp, lấp đầy tới tận cùng làm cơ thể cô căng cứng như một cây cung.
Sự tội lỗi ập tới như một cơn lũ. Khuê quay mặt đi, nhắm chặt hai mắt, ráng trốn tránh cái thực tại là người đang ở bên trong mình không phải là chồng.
Nhưng Minh vươn tay, véo mạnh cằm cô, ép cô quay lại.
"Mở mắt ra." Chả gầm gừ, nhịp hông bắt đầu dập xuống ầm ầm. "Nhìn anh nè. Em đang bị anh đụ. Nhìn thẳng vô anh coi!"
Khuê run rẩy mở mắt. Gương mặt góc cạnh của Minh, mấy giọt mồ hôi trượt trên yết hầu đang chuyển động, đôi mắt vằn đỏ nhục dục của chả đập thẳng vô thị giác cô. Không còn đường lui. Cô đang bị một người đàn ông xa lạ nện tới mức hai bầu vú nảy lên liên hồi.
Minh lật úp cô lại. Tư thế từ sau lưng làm Khuê hoàn toàn mất phương hướng. Chả túm lấy tóc cô, giật nhẹ ra sau, buông mấy lời nói tục tĩu lọt thỏm giữa những tiếng va đập chát chúa của da thịt. Khuê cắn chặt lấy góc gối, ráng nuốt mấy tiếng rên rỉ dâm dật đang chực trào.
Cái cảm giác bị đâm sâu, thô bạo và trần trụi đánh thức một thứ bản năng nguyên thủy nhất trong cô.
"Anh ra... anh bắn nghen..." Giọng Minh nghẹn lại.
Chả rút mạnh ra ngay sát khoảnh khắc đỉnh điểm. Những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt bắn tung tóe lên cái lưng trần và vùng đùi non của Khuê. Hơi nóng của dòng nước xa lạ dính dớp trên da làm cô rùng mình, hai chân co rúm lại trong cơn khoái cảm bùng nổ tới mức đê mê tê dại.
Nửa tiếng sau, Khuê bước ra khỏi khách sạn. Cặp giò cô bủn rủn. Quần áo bận vội bận vàng. Cô đi như chạy trốn, mang theo mùi mồ hôi nam tính, mùi tinh dịch nhàn nhạt và mùi xà bông rẻ tiền ảm ảnh trên da thịt.
Khuê tra chìa khóa, bước vô nhà.
Phòng khách tắt đèn, chỉ có ngọn đèn cây góc ghế sa-lông hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, hiu hắt. Không gian im ắng tới phát sợ.
Thành đang ngồi đó. Đôi mắt anh chìm trong bóng tối, ngó trân trân vô cô ngay khi cánh cửa vừa khép lại.
Khuê đứng khép nép, tay giấu ra sau lưng, cảm giác y chang một tội nhân vừa bước lên bục phán xét. "Em... em đi tắm..."
"Lại đây." Thành cất giọng. Âm sắc lạnh tanh nhưng khàn đặc.
Cô bước tới. Vừa tới gần, Thành đã túm lấy cổ tay cô, kéo giật cô ngã nhào vô lòng anh trên ghế sa-lông. Anh không cho cô trốn. Thành úp mặt vô mặt bên cổ Khuê, hít một hơi thiệt sâu.
Cơ thể anh cứng đờ lại.
Mùi nước hoa đắt tiền của Khuê đã bị lấn át sạch. Thay vô đó là mùi sữa tắm khách sạn nồng nặc, và... mùi gắt gao của một thằng đàn ông khác.
Hơi thở của Thành nóng rực, gấp gáp. Bàn tay anh luồn vô trong áo cô, miết mạnh lên mấy vết đỏ ửng mà Minh mới để lại trên bầu ngực.
"Kể anh nghe coi," Thành thì thầm vô tai cô, vừa cấu nhẹ vô eo làm cô giật nảy mình. "Thằng đó lột đồ em sao? Quần lót này... là nó tự tay cởi hả?"
Khuê khóc nấc lên. Vừa mắc cỡ, vừa nhục nhã, cô lắp bắp từng từ. "Chả... chả xé áo em... chả bắt em quỳ..."
Lời thú tội ngắt quãng của cô biến thành chất kích thích cực mạnh. Thành gầm lên một tiếng, lật ngửa cô ra ghế. Anh không thèm lột hết quần áo, chỉ kéo khóa quần, vạch áo lót của cô sang một bên và thô bạo đâm vô.
Sự xộc xệch của áo quần, không gian chật hẹp của cái ghế tạo ra một cảm giác thú tính tới rợn người.
Thành cúi xuống, dùng lưỡi liếm láp, mút mát điên cuồng lên mấy cái dấu vết mà Minh để lại trên da thịt vợ mình. Anh đụ cô một cách gấp gáp, tàn nhẫn hơn bình thường rất nhiều. Mỗi cú thúc sâu đều mang theo sự phẫn nộ, ghen tuông nhưng lại ngập tràn khoái cảm bệnh hoạn.
"Nói nghe coi! Lồn em ưng cặc anh hay cặc nó hơn?" Thành ép hỏi, mồ hôi nhễ nhại.
Khuê lắc đầu, nước mắt giàn giụa, tiếng rên rỉ vỡ vụn hòa cùng nhịp va đập dồn dập.
"Của... của anh... A!"
Cú thúc cuối cùng chạm tới tận cùng, đánh bật Khuê vô cơn cực khoái thứ hai trong đêm. Cơ thể cô co giật mạnh, mười ngón tay bấu chặt vô lưng Thành.
Khuê nằm thở dốc dưới thân chồng, ánh mắt thất thần ngó lên trần nhà. Trò chơi của Thành đêm nay đã thành công mỹ mãn. Anh ta đã đạt được sự hưng phấn tột độ mà anh ta hằng ao ước.
Nhưng Khuê, khi nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, cô sực nhận ra một điều rùng mình. Khoảnh khắc cô lên đỉnh dưới thân chồng lúc nãy... hình ảnh xẹt qua tâm trí cô, không phải là gương mặt quen thuộc của Thành.
Mà là ánh mắt vằn đỏ, như thú săn mồi của Minh trong căn phòng khách sạn lạ hoắc kia.



