Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex THẾ GIỚI CỦA HẠ

Lượt xem: 193

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 1: Bữa tối dưới ánh đèn vàng
Tiếng dao inox sượt qua mặt đĩa gốm sứ xương tạo nên một âm thanh lách cách gọn gàng, vừa đủ vang lên rồi tan biến vào giai điệu Jazz nhè nhẹ đang phát ra từ chiếc loa Marshall góc phòng.

Hạ khẽ vuốt nếp gấp trên chiếc váy lụa mặc nhà màu kem, ánh mắt lướt qua mặt bàn kính không một vết bám vân tay, rồi dừng lại ở người đàn ông đối diện. Phong vẫn mặc chiếc áo sơ mi cài kín đến tận cúc áp chót, dù anh đã rời văn phòng kiến trúc được hơn hai tiếng đồng hồ.

"Bên truyền thông của agency hôm nay làm ăn chán không chịu được," Hạ chọc nĩa vào miếng măng tây, khẽ thở dài. "Bài PR ra mắt bộ sưu tập mới đáng lẽ lên từ sáng, thế mà họ ngâm đến tận chiều. Sếp thì cứ réo tên em. Nhiều lúc em muốn bỏ quách cái vị trí quản lý này cho nhẹ nợ."

Phong ngừng tay dao. Anh ngước lên, đôi mắt đen thẳm sau tròng kính gọng mảnh toát lên vẻ điềm tĩnh thường trực. Anh vươn tay, dùng ngón cái khẽ miết đi một vệt nước sốt nhỏ xíu vô tình vương trên khóe môi Hạ.

"Nếu công việc ép em quá, em có thể nghỉ ngơi một thời gian. Hoặc chuyển sang làm tự do. Em biết là anh luôn lo được cho em mà, phải không?" Giọng Phong trầm ấm, thứ âm sắc luôn có khả năng vuốt phẳng mọi nếp nhăn trong cảm xúc của người đối diện.

Anh vừa nói, vừa cầm chai vang đỏ Merlot rót thêm vào ly pha lê của cô. Chất lỏng màu ngọc lựu sóng sánh, dừng lại đúng ở vạch 1/3 ly — tiêu chuẩn hoàn hảo cho một bữa tối.

Hạ nhìn chồng, trái tim khẽ mềm lại. Cô biết Phong không nói suông. Thu nhập từ công ty thiết kế của anh dư sức bao bọc cô trong nhung lụa cả đời mà không cần cô phải đặt chân ra khỏi cánh cửa căn hộ chung cư cao cấp ở tầng ba mươi này. Ba năm chung sống, Phong chưa từng to tiếng, chưa từng quên ngày kỷ niệm, chưa từng về nhà với mùi rượu bia hay nước hoa lạ.

Sự chuẩn mực của một gã kiến trúc sư cầu toàn đã rèn cho cuộc hôn nhân này một nhịp điệu hoàn hảo đến mức... không có kẽ hở.

"Em chỉ cằn nhằn chút thôi," Hạ mỉm cười, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm. "Nghỉ ở nhà chắc em phát điên vì chán mất."

Bữa tối kết thúc êm đềm như mọi ngày. Không có bát đĩa chất đống, máy rửa bát âm tủ xử lý mọi thứ một cách lặng lẽ. Hạ bước ra từ phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn vương trên gò má ửng hồng. Mùi sữa tắm hương vanilla nhè nhẹ quẩn quanh mũi.

Phong đã ở trên giường. Chiếc giường King size ga trắng muốt, phẳng phiu như ở khách sạn năm sao. Dưới ánh đèn ngủ màu hổ phách, Phong gập cuốn tạp chí kiến trúc lại, đặt lên chiếc tủ đầu giường — song song hoàn hảo với mép bàn. Anh vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh.

Hạ trèo lên giường, ngoan ngoãn rúc vào vòm ngực vững chãi của chồng. Mùi nước hoa Tom Ford trầm hương thoang thoảng từ da thịt anh, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Bàn tay Phong bắt đầu trượt dọc theo sống lưng cô. Không vội vã. Không thô lỗ. Từng cái vuốt ve đều được tính toán với một lực đạo vừa đủ, hệt như cách anh thiết kế một bản vẽ. Anh hôn lên trán cô, rồi dần di chuyển xuống sống mũi, và ngậm lấy đôi môi cô. Nụ hôn dịu dàng, vị chát nhẹ của rượu vang đọng lại trên đầu lưỡi.

"Hôm nay em mệt không?" Phong thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua mang tai.

Hạ khẽ lắc đầu, đôi mắt nhắm hờ.

Những ngón tay thon dài có vệt chai nhạt của Phong luồn vào trong lớp váy lụa, nhẹ nhàng xoa nắn vòng eo nhỏ nhắn, rồi trượt lên bầu ngực đang phập phồng. Mọi chuyển động của anh đều nâng niu, cẩn trọng như đang chạm vào một món đồ sứ vô giá. Anh từ từ lột bỏ chiếc váy lụa khỏi người Hạ, ánh mắt chiêm ngưỡng cơ thể trắng ngần của vợ đầy trân trọng.

Khi Phong tiến vào, sự lấp đầy diễn ra chậm rãi, mượt mà. Khớp nối hoàn hảo của ba năm làm vợ chồng khiến cơ thể họ tự động hòa nhịp mà không cần một lời chỉ dẫn.

Nhịp nhàng. Đều đặn.

"Em có thoải mái không, Hạ?" Phong chống hai tay hai bên đầu cô, mồ hôi rịn nhẹ trên trán, ánh mắt lo lắng dò hỏi. Anh luôn quan tâm đến cảm nhận của cô trước nhất.

"Có... em... ừm..." Hạ bật ra một tiếng rên vụn vỡ.

Cô vòng tay qua cổ chồng, đón nhận những cú nhấp nhịp nhàng. Không có sự cấu xé, không có sự mất kiểm soát. Mọi thứ diễn ra đúng như một bản tình ca cổ điển: mở đầu êm dịu, cao trào vừa vặn, và kết thúc bằng một nụ hôn thật sâu khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm.

Phong từ từ rút ra, rút tờ khăn giấy ở đầu giường cẩn thận lau sạch sẽ cho cô, rồi kéo chăn đắp ngang ngực Hạ. Anh hôn lên trán cô lần nữa.

"Ngủ ngon nhé, vợ yêu." Phong thầm thì, vòng tay siết chặt eo cô, nhắm mắt lại. Tiếng hít thở của anh rất nhanh trở nên đều đặn.

Nhưng Hạ không ngủ được.

Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ điện tử nhấp nháy, Hạ nằm gọn trong vòng tay chồng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà thạch cao trắng muốt.

Cơ thể cô vừa được thỏa mãn, một sự thỏa mãn nhẹ nhàng, an toàn. Hạ tự nhủ, mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Hàng triệu cô gái ngoài kia sẽ ghen tị đến phát điên nếu có được một người chồng vừa thành đạt, vừa chung thủy, lại ân cần trên giường như Phong.

Thế nhưng...

Ở đáy mắt cô, đằng sau lớp sương mờ của sự thỏa mãn bình lặng ấy, lại ẩn chứa một khoảng trống hoác. Một sự ngứa ngáy vô hình chạy dọc sống lưng mà những cái vuốt ve chuẩn mực của Phong không thể nào chạm tới được.

Sự hoàn hảo này. Sự dịu dàng này. Nhịp điệu có thể đoán trước được từng hơi thở, từng cái chạm này. Nó giống như một hồ nước mùa thu phẳng lặng không một gợn sóng.

Bàn tay Hạ vô thức siết nhẹ mép chăn. Đầu ngón tay cô bỗng khao khát một bề mặt thô ráp hơn để bấu víu. Tai cô thèm khát một tiếng chửi thề khàn đục, mất kiểm soát thay vì câu hỏi 'Em có thoải mái không?' lịch sự lặp đi lặp lại.

Tận sâu trong tiềm thức mà chính Hạ cũng chưa dám gọi tên, có một con quỷ nhỏ đang cựa mình. Nó muốn mặt hồ phẳng lặng này bị ném xuống một tảng đá. Nó khao khát một thứ gì đó... mạnh bạo hơn, đau đớn hơn, dơ bẩn hơn, để vỡ nát sự tĩnh lặng ngột ngạt này.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 2: Ánh mắt kẻ bề dưới
Không gian rooftop sảnh tiệc của khách sạn năm sao tràn ngập ánh đèn vàng hổ phách dịu nhẹ, đan xen cùng tiếng tơ đàn cello trầm hẫng và tiếng va chạm lanh lảnh của hàng trăm chiếc ly pha lê. Đêm nay là tiệc thường niên của Hội Kiến trúc sư thành phố - nơi quy tụ những cái tên gặt hái nhiều thành tựu nhất trong ngành, cùng những gương mặt mới đang khát khao khẳng định vị thế.

Hạ đứng tựa một bên khu vực lounge, ngón tay thon dài khẽ xoay đế ly sâm panh. Cô mặc chiếc váy lụa satin màu xanh sapphire ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Thiết kế cổ yếm khoét sâu vừa đủ để lộ ra bờ vai trần thon mịn cùng hai hõm xương quai xanh mỏng manh, quyến rũ. Đường xẻ tà bên đùi trái nghiêng nhẹ theo từng nhịp bước, lấp ló làn da trắng ngần dưới lớp vải rủ mượt như nước.

"Em đứng đây đợi anh một chút nhé," Phong cúi đầu thì thầm bên tai cô, bàn tay phủ trên eo Hạ khẽ siết nhẹ tỏ ý vỗ về. "Anh sang phía gã Trưởng ban Giám khảo chào hỏi vài câu rồi quay lại ngay."

Hạ mỉm cười gật đầu: "Anh cứ đi đi, em không sao đâu."

Phong vuốt lại nếp áo vest khoác ngoài, tiến về phía nhóm đối tác lớn ở trung tâm sảnh tiệc.

Còn lại một mình, Hạ đưa mắt ngắm nhìn dòng người đi lại. Chiếc váy êm ái miết nhẹ trên da thịt khiến cô có chút tự giác về diện mạo của mình đêm nay. Phong là người đã đích thân chọn chiếc váy này cho cô từ tuần trước. Sự lựa chọn luôn chuẩn mực của anh không bao giờ sai - thanh lịch, đắt đỏ và thu hút ánh nhìn một cách đầy tiết chế.

Cách đó mươi bước chân, đằng sau trụ cột đá hoa cương bọc đồng, Phong đã kết thúc câu chuyện xã giao sớm hơn dự định. Anh bưng hai ly rượu whisky đá lạnh quay lại tìm vợ.

Nhưng khi bước chân vừa chạm đến khoảng bóng râm bên trụ đá, Phong đột ngột dừng lại.

Ở góc quầy bar, một kiến trúc sư trẻ tuổi - có lẽ là nhân sự mới của một tập đoàn bất động sản đối tác - đang đứng xoay lưng về phía anh. Gã mặc bộ vest màu xám nhạt, cà vạt nới lỏng nhẹ, trên tay cầm ly vang đỏ đã vơi một nửa. Ánh mắt gã hơi dại đi vì men rượu, nhưng điểm đến của ánh mắt ấy thì rõ ràng đến mức trần trụi.

Gã đang chằm chằm nhìn Hạ.

Tầm mắt gã trai trẻ trượt từ mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ cao thanh tú của Hạ, hạ xuống rãnh ngực lấp ló sau lớp lụa sapphire, rồi dừng lại rất lâu ở đường lượn hông quả táo miết căng theo nếp váy. Khi Hạ vô thức co nhẹ chân trái, tà váy pashmina rủ xuống xòe rộng, để lộ một khoảng đùi trắng muốt, yết hầu gã vest xám cuộn lên một nhịp rõ rệt. Gã nuốt nước bọt, đôi mắt bộc lộ sự thèm khát nguyên thủy của một con thú đi săn đang dòm ngó con mồi ngon mắt nhất trong phòng tiệc.

Phong đứng im trong bóng tối.

Bản năng của một người chồng lẽ ra phải thôi thúc anh tiến đến, khoác tay ôm lấy eo vợ, giáng cho kẻ tò mò một ánh mắt đe dọa hoặc một lời cảnh cáo ngầm. Nhưng bộ não cầu toàn và bình tĩnh của Phong lại không hoạt động theo cách đó.

Đôi mắt đen sau tròng kính gọng mảnh của anh hẹp lại. Một luồng nhiệt nóng hổi bất ngờ trỗi dậy từ đáy thắt lưng, chạy thẳng xuống bụng dưới. Đáy quần âu phẳng phiu của anh đột ngột căng cứng lên một cách nhói buốt.

Anh nhìn gã trai trẻ kia nuốt nước bọt. Rồi anh nhìn Hạ - người vợ đoan trang, thanh tao đang đứng đó, hoàn toàn không hay biết cơ thể mình đang bị kẻ khác thô bạo lột trần bằng ánh mắt.

Một sự kiêu hãnh lệch lạc và dị dịu cuộn trào trong lồng ngực Phong. Con mồi mà gã kia thèm khát đến rỏ dãi, gã cả đời cũng không bao giờ có được tư cách chạm vào ngón chân. Lát nữa thôi, người phụ nữ đoan chính đó sẽ ngoan ngoãn dang rộng hai chân, rên rỉ và run rẩy dưới thân mình.

Phong không tiến lại ngay. Anh đứng yên ở đó thêm trọn vẹn hai phút, thưởng thức từng nhịp thở dồn dập của chính mình và thứ dục vọng nhục nhã đang bộc phát trong ánh mắt kẻ bề dưới.

12 giờ đêm. Căn hộ tầng ba mươi chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối.

Cánh cửa gỗ sồi đóng sầm lại đằng sau lưng họ. Hạ vừa giơ tay định bật công tắc đèn sảnh lối đi thì một lực kéo mạnh mẽ đã bất ngờ giật cô quay ngược trở lại.

Phong áp sát cô vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt. Chiếc túi xách cầm tay trên tay Hạ rơi bộp xuống sàn nhà.

"Phong... anh sao thế?" Hạ ngơ ngác chớp mắt. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn đường hắt qua khung kính ban công, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt chồng mình đang rực lên những tia sáng đen đúa, nguy hiểm mà ba năm qua cô chưa từng trông thấy.

Phong không trả lời. Anh cúi đầu, vội vã vội vã ngậm lấy môi cô. Nụ hôn đêm nay hoàn toàn mất đi sự lịch thiệp, nhịp nhàng mọi khi. Lưỡi anh càn quét mãnh liệt, thô bạo tước đoạt hơi thở của Hạ, vị rượu whisky nồng đậm xộc thẳng vào vòm họng cô khiến đầu óc Hạ chao đảo.

Bàn tay Phong trượt xuống khóa kéo sau lưng chiếc váy lụa. Tiếng khóa kim loại sượt qua nếp vải nghe xoạc một tiếng dứt khoát. Chiếc váy sapphire đắt tiền tụt xuống hông, để lộ bầu ngực trần căng tròn phập phồng dưới ánh trăng mờ.

Anh ôm chầm lấy hông cô, bế bổng Hạ lên. Đôi chân Hạ theo phản xạ quấn chặt lấy eo chồng. Phong dồn cô vào tường hành lang, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia nhanh chóng tháo nịt lưng, kéo khóa quần âu.

"Phong... vào phòng... vào phòng ngủ đã..." Hạ thở hắt ra, giọng nói đứt quãng vì bối rối trước sự vội vã bất thường của chồng.

"Không cần."

Giọng Phong khàn đặc, trầm đục như tiếng đá tảng lăn qua bề mặt thô ráp. Anh kéo lệch chiếc chiếc quần lót ren mỏng của cô sang một bên, rồi không một lời báo trước, anh nện thẳng sự cứng ngắc của mình vào sâu bên trong cô.

"A...!" Hạ giật nẩy người, lưng cong vút áp sát vào cánh cửa.

Sự xâm nhập đột ngột và chưa kịp dạo đầu đủ đầy tạo nên một cảm giác căng tức, buốt nhẹ, nhưng ngay sau đó là một làn sóng ma sát bỏng rát lan tỏa khắp cơ thể. Phong chống một tay lên cửa, hông anh thúc liên tục, từng cú nện dồn dập, mạnh bạo làm rung rẩy cả tấm lưng Hạ.

"Anh... hôm nay anh làm sao thế...?" Hạ bấu chặt móng tay vào bờ vai vững chãi của Phong, đôi mắt phủ một lớp sương mờ ướt đẫm. Sự dịu dàng thường ngày của anh đâu rồi? Sự cẩn trọng hỏi 'Em có thoải mái không?' đâu rồi?

Phong ghé sát môi vào vành tai ướt mồ hôi của cô. Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào màng nhĩ Hạ, đính kèm từng chữ thô ráp, tàn nhẫn:

"Lúc nãy ở bữa tiệc... gã mặc vest xám đứng ở quầy bar... em có biết hắn nhìn em thế nào không?"

Hạ khựng lại, toàn thân run lên một nhịp.

"Hắn nhìn chằm chằm vào cái rãnh ngực này của em," Phong siết mạnh một bên bầu ngực cô, ngón tay nhào nặn thô bạo. "Hắn nhìn cái đùi em lấp ló sau tà váy. Hắn nuốt nước bọt liên tục. Hắn muốn đè em ra ngay trên cái bàn tiệc đó để đụ em, Hạ."

Bạch! Bạch! Bạch!

Phong vừa gằn từng từ, vừa nâng hông thúc mạnh ròng rã ba cú liên tiếp vào tận đáy tử cung cô.

"Anh... Phong... đừng nói nữa..." Hạ nức nở, hai tay ôm lấy đầu chồng.

Nhưng trong khoảnh khắc những lời Dirty Talk trần trụi, nhục nhã đó rót vào tai, Hạ cảm nhận được một sự bùng nổ khủng khiếp ở thắt lưng. Lỗ lồn cô đột ngột co thắt dữ dội, một luồng nước dâm nóng hổi bất ngờ trào ra, bôi trơn ròng rã cho từng cú va chạm của Phong.

Cô bị kích thích. Nhờ sự thèm khát dâm dật của gã đàn ông xa lạ kia, và nhờ sự thô bạo chưa từng có của chính người chồng chuẩn mực.

"Em ướt sũng rồi này," Phong thì thầm, nụ cười hiếm hoi hiện lên trong mờ tối khi anh cảm nhận được sự co giật điên cuồng của âm đạo vợ quanh con cặc mình. "Em thích việc hắn thèm khát em đến thế sao?"

"Không... không phải... a... Phong... em... em sướng..." Hạ vỡ òa. Cô không thể dối lòng được nữa. Ngữ khí van xin của cô biến thành những tiếng rên rỉ dâm dật đứt quãng.

Phong miết chặt mông cô, nhịp nắc ngày càng nhanh và thô bạo hơn. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang vọng khắp không gian hành lang yên tĩnh, đan xen cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi cồn của hai người.

Khi cơn cực khoái giội đến như một trận bão tuyết, Hạ co giật mạnh mẽ trong tay Phong, đôi chân quấn chặt eo anh ôm siết lấy. Phong gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bắn trọn vẹn những dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu nhất bên trong cô.

Cả hai đứng tựa vào cửa, thở dốc liên hồi dưới ánh trăng mờ.

Phong từ từ hạ Hạ xuống sàn. Anh dịu dàng cài lại khuy áo cho cô, kéo lại nếp váy lụa, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Hạ — quay trở lại vẻ điềm tĩnh lịch thiệp thường nhật như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Anh bế em vào tắm nhé," Phong thì thầm mềm mỏng.

Hạ dựa đầu vào ngực chồng, gật đầu yếu ớt. Nhưng trong lòng cô, hạt giống của sự tha hóa đã bắt đầu nẩy mầm. Lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra sự đan xen giữa nhục nhã, sự dòm ngó của kẻ khác và sự thô bạo của chồng có thể tạo ra một cơn cực khoái mãnh liệt đến nhói lòng như vậy.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 3: Mùi bạc hà rẻ tiền
Tiếng kim loại va đập chát chúa hòa cùng nhịp bass dồn dập của bản nhạc EDM tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh, bức bối. Mùi cao su trải thảm trộn lẫn với hơi người và mồ hôi ủ trong máy lạnh khiến Hạ khẽ nhíu mày. Cô kéo cao cổ chiếc áo khoác mỏng, đứng nép vào góc quầy lễ tân.

Lý do Hạ có mặt ở phòng tập thể hình giá bình dân cách nhà năm cây số này rất đơn giản: Xả stress. Ít nhất thì cô đã tự nhủ với bản thân như vậy khi điền vào tờ form đăng ký. Những rắc rối từ chiến dịch truyền thông của sếp cộng thêm thứ cảm giác bồn chồn khó tả từ đêm tiệc hôm trước khiến cô cần một nơi để làm cạn kiệt năng lượng. Cô không chọn phòng tập VIP năm sao gần nhà - nơi Phong là hội viên kim cương, vì ở đó quá sạch sẽ, quá im ắng, chẳng khác gì căn hộ của họ.

"Chị Hạ phải không ạ? Em phân cho chị một PT nhé, cậu này chuyên trị các ca cần lên cơ săn chắc," cô bé lễ tân mỉm cười, chỉ tay về phía khu vực tạ tự do. "Vũ ơi, nhận học viên mới này!"

Từ băng ghế tập ngực, một gã thanh niên đứng dậy.

Hạ híp mắt nhìn người đang tiến về phía mình. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ thể thao màu đen đã cũ, ướt đẫm mồ hôi dính sát vào cơ thể. Làn da gã màu đồng hun thô ráp, lác đác vài vết sẹo li ti mờ nhạt dọc cánh tay gân guốc. Gã chẳng có vẻ gì là một quý ông chải chuốt như những gã PT ở phòng tập cao cấp.

Nhưng điều dội vào giác quan của Hạ mạnh nhất khi gã bước tới gần không phải là ngoại hình, mà là mùi hương.

Một luồng mùi xịt khử mùi rẻ tiền nồng nặc hương bạc hà gắt gao xộc thẳng vào mũi cô. Nó không tinh tế, không có chiều sâu như hương Tom Ford trầm hương phảng phất gỗ mộc mà Phong luôn xịt mỗi sáng. Mùi bạc hà của gã hòa quyện cùng thứ mùi ngai ngái, nồng đậm của hormone nam tính và mồ hôi vừa vã ra sau hiệp tạ nặng. Nó trần trụi, hung hãn và đầy tính xâm lược.

"Chị Hạ?" Gã cất giọng. Âm sắc cộc lốc, khàn khàn, chẳng có lấy nửa phần kính ngữ hay sự vồn vã chào mời khách hàng.

"Chào cậu... Tôi muốn tập để..." Hạ hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp của một nữ quản lý quen ra lệnh.

"Theo em. Hôm nay test thể lực phần thân dưới," Vũ cắt ngang lời cô. Gã quay lưng đi thẳng về phía giá tạ squat, hoàn toàn không quan tâm đến việc Hạ mặc đồ hiệu hay có chức danh gì ngoài xã hội. Ở đây, gã là kẻ cầm luật.

Bài tập bắt đầu mà không có những câu hỏi han kiểu 'Chị có thấy mệt không?' hay 'Mình nghỉ một lát nhé'. Vũ giống như một cỗ máy đốc thúc tàn nhẫn. Nhịp điệu của gã nhanh, dồn dập và đầy áp đặt.

"Xuống sâu nữa!"

"Thẳng cái lưng lên, chị muốn gãy cột sống à?"

"Gồng mông lại! Gồng chặt vào!"

Hạ thở hồng hộc. Chiếc áo croptop thể thao ướt sũng bó sát lấy vòng eo, hai má cô đỏ lựng vì thiếu oxy. Đã rất lâu rồi cô không bị ai sai bảo bằng cái giọng điệu nạt nộ, thô lỗ đến vậy. Kể cả sếp của cô ở công ty cũng phải dùng những từ ngữ ngoại giao bọc đường. Còn ở nhà, Phong coi cô như báu vật bằng thủy tinh, lúc nào cũng rón rén nâng niu.

Sự tự ái của một người phụ nữ thành đạt trỗi dậy, nhưng kỳ lạ thay, cô không muốn bỏ cuộc. Sự chỉ huy độc đoán của gã trai trẻ da ngăm này tạo ra một lực hút kỳ dị khiến cô ngoan ngoãn phục tùng từng mệnh lệnh.

"Hiệp cuối. Squat với tạ đòn. Vào vị trí đi," Vũ hất cằm.

Hạ bước vào khung rack, hai tay nắm lấy thanh đòn lạnh ngắt. Đôi chân cô đã run lẩy bẩy sau ba mươi phút bị vắt kiệt sức. Khi cô từ từ hạ trọng tâm xuống, hông đẩy ra sau, một cơn rã rời ập đến khiến đầu gối cô chao đảo. Lưng cô hơi chùng xuống, mất form.

Ngay khoảnh khắc đó, một bóng đen áp sát ngay phía sau lưng cô.

Mùi bạc hà gắt gao pha lẫn mồ hôi đàn ông ập xuống đỉnh đầu Hạ. Vũ bước tới, đứng sát rạt vào phía sau cô, cự ly gần đến mức cô có thể cảm nhận được luồng hơi thở nóng hầm hập của gã phả vào lớp tóc gáy lấm tấm mồ hôi của mình.

Bốp.

"Thẳng lưng!"

Gã cất giọng ra lệnh, đồng thời một bàn tay to lớn, thô ráp với những vết chai sần dập thẳng vào vùng thắt lưng trũng xuống của Hạ.

Hạ giật bắn mình, suýt buông cả thanh đòn.

Bàn tay gã không mơn trớn, không vuốt ve. Nó ấn mạnh, ép chặt vào rãnh lưng cô một cách đầy cơ học và quyền lực. Nhiệt độ từ lòng bàn tay nóng rực của gã truyền qua lớp vải mỏng manh của chiếc quần legging ôm sát, ghim thẳng vào da thịt Hạ.

Đó là một sự động chạm hoàn toàn vì mục đích thể thao. Hạ tự nhủ như vậy. Hắn chỉ đang chỉnh tư thế cho cô.

Nhưng ngay tại điểm tiếp xúc thô bạo ấy, một luồng điện tê dại đột ngột xẹt qua sống lưng Hạ, chạy dọc xuống tận xương cụt, và hội tụ lại ở vùng bụng dưới. Khoang miệng cô khô khốc. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng.

Hạ cắn chặt môi dưới, cố gắng đẩy thanh tạ lên để thoát khỏi tư thế đáng xấu hổ này, nhưng đầu gối cô bủn rủn. Cô cảm nhận rõ ràng độ nhám của lòng bàn tay gã tì sát vào vùng eo nhạy cảm của mình, giữ cô cố định trong cái ranh giới hẹp hòi giữa sự chuyên nghiệp của phòng gym và sự xâm phạm thân thể.

Sự tỉ mỉ, cẩn trọng của Phong chưa bao giờ mang lại cho cô cảm giác run rẩy mãnh liệt và trần trụi đến thế này. Cảm giác bị áp chế bởi một kẻ xa lạ, thô lỗ và nồng nặc mùi mồ hôi.

"Tốt. Nghỉ đi." Vũ buông tay, lùi lại một bước, giọng vẫn dửng dưng vô cảm như mọi khi.

Hạ lảo đảo gác thanh tạ lên giá. Cô cúi gập người, mím chặt môi, cố gắng hít vào những ngụm khí có mùi cao su đặc quánh để trấn tĩnh nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực.

Cô không dám quay mặt lại nhìn Vũ. Bởi vì trong khoảnh khắc bàn tay nóng rực đầy vết chai ấy ép chặt vào eo cô, Hạ bàng hoàng nhận ra, vùng đũng quần lót của cô đã ướt đẫm tự lúc nào.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 4: Sự tự dối lòng qua lớp vải mỏng
Phòng thay đồ trong căn hộ của Phong và Hạ rộng ngang một phòng ngủ tiêu chuẩn, ngập tràn ánh sáng vàng êm dịu từ hệ thống đèn LED cảm ứng. Tủ quần áo chia làm hai nửa rõ rệt. Một bên là những bộ vest cắt may thủ công, áo sơ mi ủi phẳng nếp của Phong. Bên kia là thế giới của Hạ: những chiếc váy lụa midi thanh lịch, chân váy bút chì công sở và những chiếc sơ mi lụa tơ tằm đắt đỏ.

Hạ đứng trước tấm gương toàn thân, trên người chỉ mặc bộ đồ lót ren màu đen.

Hôm nay là buổi tập thứ ba của cô tại phòng gym bình dân kia. Cô đưa tay mở ngăn kéo dưới cùng - nơi chứa những bộ đồ thể thao mà trước đây cô mua chỉ để mặc đi dạo quanh khu chung cư.

Ngón tay Hạ lướt qua một chiếc áo phông form rộng màu trắng che kín hông. Nó an toàn, kín đáo, và hoàn toàn phù hợp cho một môi trường đầy rẫy mồ hôi và đàn ông cởi trần. Nhưng rồi, tay cô khựng lại.

Trong đầu Hạ văng vẳng lại câu nói cộc lốc của gã PT tên Vũ hôm trước: "Thẳng cái lưng lên! Gồng mông lại!"

Hạ mím môi. Cô đẩy chiếc áo phông rộng sang một bên, rút ra một chiếc quần legging tập gym màu xám tro siêu bó và một chiếc áo bra thể thao vắt chéo dây lưng.

Hôm nay là ngày tập phần thân dưới, Hạ tự nhủ. Nếu mặc áo phông rộng, sẽ rất vướng víu khi cúi xuống. Còn quần legging tối màu thì vải quá dày, không thoát mồ hôi được. Màu xám tro này mỏng và co giãn tốt hơn, mình cần nhìn rõ nếp cơ để đảm bảo tập đúng form, tránh chấn thương cột sống.

Những lý lẽ đầy tính "khoa học thể thao" tuôn chảy trơn tru trong đầu Hạ, hoàn hảo bịt kín cái lỗ hổng của sự thật: Rằng màu xám tro là màu dễ tố cáo những đường cong nhạy cảm nhất. Rằng chất vải mỏng dính ấy ôm siết lấy vòng ba của cô, đẩy nó căng tròn, tôn lên đường xẻ rãnh đầy khiêu khích. Rằng chiếc áo bra thể thao kia khoét sâu chữ V, ép hai bầu ngực cô nhô cao bức bối.

Hạ mặc bộ đồ vào. Cô xoay người trước gương. Chiếc quần legging xám miết chặt vào đùi, hằn lên hình dáng rõ rệt của vùng tam giác bí mật.

Cô hít một hơi thật sâu, khoác nhanh chiếc áo gió mỏng bên ngoài rồi bước ra cửa. Một sự hợp lý hóa hoàn hảo. Cô đi tập vì sức khỏe, trang phục này chỉ phục vụ cho việc tập luyện. Tuyệt đối trong sáng.

Ting.

Điện thoại trong túi xách rung lên. Tin nhắn từ Phong: "Hôm nay anh họp muộn. Em đi tập nhớ khởi động kỹ nhé, đừng để căng cơ. Anh đặt sẵn canh tổ yến trong tủ lạnh rồi, tối về em hâm lại ăn nha. Yêu vợ."

Hạ nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình. Sự dịu dàng, chu đáo đến mức không tưởng của chồng đáng lẽ phải làm cô ấm lòng. Nhưng kỳ lạ thay, nó lại giống như một loại thuốc tê, khiến ngọn lửa cắn rứt lương tâm vừa chớm nở trong ngực cô lập tức lụi tàn. Phong đã cho phép, Phong đã ủng hộ cô đi tập cơ mà.

...

"Bắt đầu bằng Hip Thrust (Đẩy hông). Lắp tạ mỗi bên mười lăm ký cho em," Vũ ra lệnh khi Hạ vừa ném túi xách vào tủ đồ.

Hạ cởi chiếc áo gió khoác ngoài, chỉ còn lại bộ đồ tập ôm sát. Trong khoảnh khắc cô quay lưng lại để bước tới ghế tập, qua tấm gương lớn áp tường, Hạ kịp bắt được ánh mắt của Vũ.

Tầm mắt của gã trai trẻ xẹt qua bờ vai trần vắt chéo dây của cô, trượt dọc xuống vòng eo thắt lại, và dừng lại trọn vẹn ở vòng ba đang bị lớp vải xám tro bọc kín đến mức căng mọng. Cái nhìn chỉ kéo dài chưa tới hai giây, nhưng nó không còn là cái nhìn cơ học của một huấn luyện viên. Nó xấc xược, nấn ná, và đặc quánh sự dò xét của giống đực.

Tim Hạ đánh thịch một tiếng, nhưng cô vờ như không thấy.

Bài tập đẩy hông bắt đầu. Hạ ngồi trên sàn, vai tựa vào băng ghế. Vũ vác thanh đòn tạ ba mươi ký, bước tới đặt lên vùng xương chậu của cô. Để thanh tạ nằm đúng vị trí, gã phải cúi thấp người, hai bàn tay thô ráp đầy vết chai giữ chặt hai bên thanh đòn, nằm sát rạt vào hai bên hông Hạ.

"Kéo chân vào gần mông chút nữa. Mở rộng đầu gối ra," Vũ hạ giọng.

Hạ ngoan ngoãn tách hai đùi ra rộng hơn, phơi bày vùng nhạy cảm nhất của cơ thể ngay dưới tầm mắt gã đàn ông đang đứng khom người phía trên. Khoảng cách giữa họ gần đến mức, mùi bạc hà rẻ tiền quen thuộc lại xộc vào khoang mũi cô, quyện cùng mùi ngai ngái của cao su sàn tập.

"Lên! Gồng chặt mông! Giữ lại một giây!" Vũ hô lớn.

Hạ cắn môi, dùng sức từ gót chân đẩy mạnh hông lên cao. Khi cơ thể cô tạo thành một đường thẳng song song với mặt sàn, thanh tạ đòn chèn chặt vào vùng bụng dưới.

Ngay khoảnh khắc đó, thay vì buông tay để cô tự giữ thăng bằng như những buổi trước, hai bàn tay to lớn của Vũ vẫn nán lại. Những ngón tay đầy vết chai của gã không nắm lấy thanh sắt, mà tì thẳng lên phần hông trần lấp ló giữa viền áo bra và cạp quần legging của Hạ.

Da thịt va chạm. Nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay gã truyền qua, chà xát nhẹ vào lớp mồ hôi mỏng đang rịn ra trên eo cô.

"Tốt. Giữ im đó," giọng Vũ trầm xuống, hơi khàn đi. Ngón cái của gã vô tình (hay cố ý?) miết nhẹ qua vùng da mẫn cảm ở hõm chậu của Hạ.

Một luồng điện tê dại giật tung sống lưng Hạ. Hơi thở cô rối nhịp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô biết gã đang chạm vào mình. Cô biết cái vuốt ve ở ngón cái đó hoàn toàn không có trong giáo trình thể hình.

Nhưng Hạ không đẩy tay gã ra.

Cô viện cớ rằng mình đang nâng tạ nặng, nếu cử động mạnh sẽ bị chấn thương. Cô viện cớ rằng gã chỉ đang giúp cô giữ thăng bằng. Cô trốn trong cái ranh giới nhập nhằng giữa "sự hỗ trợ của PT" và "sự quấy rối tình dục", để mặc cho ngón tay thô ráp kia tiếp tục chà xát lên làn da eo đang run rẩy của mình.

"Xuống. Chậm thôi." Vũ nhếch mép, rút tay về.

Hạ từ từ hạ hông xuống sàn, thở hắt ra, hai má đỏ bừng như say rượu.

Buổi tập kết thúc bằng bài kéo giãn cơ.

Hạ nằm ngửa trên thảm yoga, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi dính bết vào người. Vũ quỳ một chân trên thảm, nâng một chân của Hạ lên cao, ép thẳng gối cô về phía ngực để giãn cơ đùi sau.

Tư thế này buộc gã phải rướn người về phía trước. Bầu không khí đột ngột trở nên ngột ngạt. Hạ nằm đó, một chân bị ép cong lên, chân kia duỗi thẳng, hoàn toàn phơi bày khu vực nhạy cảm nhất bọc trong lớp vải xám tro mỏng dính trước mặt gã đàn ông xa lạ.

Bàn tay Vũ nắm chặt lấy cổ chân cô, ép mạnh xuống. Mặt gã cúi sát rạt, chỉ cách đùi trong của Hạ chưa đầy một gang tay. Hơi thở nóng hổi của gã phả đều đặn qua lớp quần legging mỏng, xuyên thẳng vào làn da đang nhạy cảm tột độ của cô.

"Đau không?" Vũ ngước mắt lên nhìn cô. Lần đầu tiên, gã hỏi cô một câu mang tính con người, nhưng ánh mắt gã lại tối thẫm, xoáy sâu vào đôi mắt đang phủ một lớp sương mờ của Hạ.

"Không... một chút..." Hạ lắp bắp, quay mặt đi chỗ khác. Khớp hàm cô căng cứng để không phát ra tiếng rên rỉ khi gã tiếp tục ép chân cô sát hơn nữa, cọ xát cẳng tay gã vào đùi trong của cô.

Hạ nhắm nghiền mắt lại. Sự tự dối lòng đã lên đến đỉnh điểm. Cô vẫn đang tự nhủ đây là bài giãn cơ chuẩn y khoa, nhưng ở phía dưới, nơi lớp vải xám tro mỏng manh ấy, đũng quần cô đã sớm ướt sũng, tiết ra thứ dịch nhờn dính nhớp nháp vì sự khao khát đầy tội lỗi.

Chỉ bằng một milimet lùi bước của ranh giới đạo đức, Hạ đã tự mở toang cánh cửa để bản năng hoang dại nuốt chửng sự đoan trang của chính mình.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 5: Kẻ quan sát trong bóng tối
Sáu giờ ba mươi phút chiều.

Phong đánh lái chiếc Mercedes GLC rẽ vào con hẻm rộng cách phòng tập của Hạ chừng năm mươi mét. Hôm nay đối tác Nhật Bản dời lịch họp đột xuất, anh tan làm sớm hơn dự định một tiếng rưỡi.

Anh liếc nhìn bó hoa linh lan trắng muốt nằm ngay ngắn trên ghế phụ. Phong không có thói quen kiểm soát vợ, nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ nào đó đã xui khiến anh không gọi điện báo trước. Anh muốn dành cho Hạ một sự bất ngờ nho nhỏ, đón cô đi ăn tối ở một nhà hàng Pháp mới mở.

Chiếc xe trườn êm ái trên mặt đường nhựa rồi dừng lại dưới một bóng cây bàng lớn, chéo góc với mặt tiền ốp kính trong suốt của phòng tập bình dân. Ánh đèn neon màu đỏ chói lọi hắt ra từ tấm biển hiệu in hình những khối cơ bắp cuồn cuộn làm Phong hơi nhíu mày. Nó quá ồn ào, quá trần trụi so với gu thẩm mỹ tinh tế của anh.

Anh với tay định cầm bó hoa lên, nhưng động tác đột ngột khựng lại.

Qua tấm kính cường lực lớn ám những vệt hơi nước mờ mờ ở tầng trệt, tầm mắt Phong lập tức bị khóa chặt vào một góc khuất gần khu vực thảm yoga.

Hạ đang ở đó.

Cô mặc một chiếc quần legging màu xám tro bó sát đến mức hằn rõ từng đường nét của vòng ba, và một chiếc áo bra thể thao khoét sâu. Một bộ trang phục mà Phong chưa từng thấy cô mặc ở nhà. Nhưng điều khiến nhịp tim Phong đánh thịch một tiếng không phải là bộ quần áo, mà là gã đàn ông đang quỳ trên thảm cùng với cô.

Là gã PT da ngăm mà Hạ từng nhắc đến. Hắn mặc chiếc áo ba lỗ màu đen ướt đẫm mồ hôi.

Từ góc độ của Phong ở ngoài đường nhìn vào, đây không giống như một buổi tập thể dục. Hạ đang nằm ngửa trên thảm. Gã PT quỳ một chân vào giữa hai đùi cô. Bàn tay to lớn thô ráp của gã đang ép chặt lấy bắp chân Hạ, đẩy gập đầu gối cô ép sát về phía ngực.

Tư thế đó... quá mức ái muội. Vùng nhạy cảm nhất của Hạ phơi bày hoàn toàn trước mặt gã đàn ông xa lạ, chỉ cách khuôn mặt đang cúi gầm của gã chưa đầy một gang tay. Phong có thể thấy rõ độ căng của cơ đùi Hạ. Anh thấy bả vai gã PT gồ lên, cẳng tay gã cố tình hay vô ý đang tì sát, cọ xát vào mặt trong đùi non của vợ anh.

Bản năng của một con đực đầu đàn trỗi dậy hung hãn. Máu trong người Phong sôi lên sùng sục, rần rật dồn lên não. Bàn tay đang đặt trên vô lăng bỗng siết chặt lại đến mức các khớp xương trắng bệch.

Một thằng ranh con rẻ tiền dám đụng chạm vào vợ mình.

Lý trí gào thét bảo Phong hãy mở cửa xe, sải bước vào trong cái không gian đầy mùi mồ hôi gắt gao đó. Nện cho gã một cú đấm gãy nát sống mũi. Lôi Hạ về nhà và cấm cô vĩnh viễn không bao giờ được quay lại cái ổ chuột nhơ nhớp này. Đó là những gì một người chồng bình thường sẽ làm. Đó là sự bảo vệ danh dự tối thiểu.

Phong đưa tay lên nắm lấy chốt cửa.

Nhưng đúng khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt, anh nhìn thấy khuôn mặt của Hạ qua ô kính.

Khuôn mặt của người vợ đoan trang, hoàn hảo mà anh đã chung sống suốt ba năm qua. Đôi mắt cô nhắm nghiền lại. Đầu cô hơi nghếch lên, ngửa ra sau mặt thảm. Khớp hàm cô căng cứng. Hai má cô đỏ rực.

Từ khoảng cách này, Phong không thể nghe được bất kỳ âm thanh nào. Nhưng bằng ba năm kinh nghiệm nằm cạnh cô hàng đêm, Phong biết rõ biểu cảm đó. Đó không phải là sự đau đớn vì căng cơ. Đó là sự nhẫn nhịn cực độ để không phát ra một tiếng rên rỉ. Hạ đang bị kích thích. Cô đang ướt sũng dưới áp lực từ cẳng tay của gã trai trẻ kia. Và đáng sợ hơn cả: Cô không hề đẩy gã ra.

Rắc.


Tiếng khớp ngón tay Phong bóp chặt lấy vô lăng vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng của khoang xe bọc da cao cấp.

Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc sống lưng Phong. Cơn giận dữ điên cuồng lúc nãy đột nhiên bị một thứ cảm giác đen tối, đặc quánh hơn nuốt chửng.

Một luồng nhiệt nóng hổi như dung nham phun trào từ thắt lưng, trút thẳng xuống phần bụng dưới của anh. Giữa sự tĩnh mịch của chiếc xe hơi đóng kín cửa, đáy quần âu bằng vải len tăm cao cấp của Phong đột ngột nhô lên, căng cứng đau điếng.

Anh đang cương cứng. Một sự cương cứng mãnh liệt, thô bạo và trần trụi nhất mà anh từng trải qua trong nhiều năm nay.

Phong thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội sau lớp áo sơ mi phẳng phiu. Tròng kính gọng mảnh của anh phản chiếu ánh đèn đỏ từ biển hiệu phòng gym, che đi đôi mắt đang tối sầm lại vì dục vọng.

Anh là một gã đàn ông thành đạt, có học thức, sở hữu một cơ ngơi đáng mơ ước và một người vợ đẹp. Anh có thể cho Hạ mọi thứ trên đời. Nhưng ngay lúc này, qua tấm kính mờ đục, anh lại đang đóng vai một kẻ đứng ngoài đường, một gã đàn ông bất lực, rình trộm chính vợ mình đang bị một kẻ bề dưới lột trần bằng ánh mắt và những cái va chạm ám muội.

Vợ anh - người phụ nữ chỉ mười mấy tiếng trước còn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh, rên rỉ những âm thanh thanh tao và gọi anh là chồng - giờ đây đang banh rộng hai chân trước mặt một gã thanh niên sực mùi rẻ tiền.

Sự sỉ nhục trí mạng đối với bản ngã đàn ông lại chính là liều thuốc kích dục mạnh nhất. Khoang miệng Phong khô khốc. Anh đưa đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới, ánh mắt không thể nào dứt khỏi cái cách cẳng tay của Vũ ép vào đùi Hạ.

Anh muốn xông vào đó ngăn cản. Nhưng sâu thẳm trong một góc tối tăm nhất của linh hồn, một con quỷ mang tên Voyeurism đang thì thầm rủ rỉ: Mày muốn xem tiếp. Mày muốn biết giới hạn của cô ấy ở đâu. Mày muốn xem cô ấy sẽ nói dối mày như thế nào khi bước về nhà với cái đũng quần ướt sũng đó.

Trong phòng tập, bài giãn cơ kết thúc. Vũ rút tay lại, lùi ra xa. Hạ lảo đảo đứng lên, vội vã với lấy chiếc áo gió khoác ngoài che đi cơ thể, cúi gằm mặt bước về phía phòng thay đồ.

Phong nhắm nghiền mắt lại. Anh dựa hẳn đầu vào thành ghế da, thả lỏng bàn tay đã tê cứng.

"Mày điên thật rồi, Phong..." Anh khẽ lầm bầm, tự chế giễu chính mình trong bóng tối, tay vô thức xoa nắn lấy sự cương cứng vẫn chưa hề thuyên giảm dưới đáy quần.

Phong không bước xuống xe. Anh không mang bó hoa linh lan trắng muốt đó vào tặng vợ.

Thay vì đóng vai một người hùng đánh ghen, Phong khởi động động cơ. Chiếc Mercedes êm ru lùi lại, quay đầu hòa vào dòng xe cộ tấp nập của buổi tan tầm, bỏ lại phía sau bóng lưng đang run rẩy vì tội lỗi của Hạ.

Một sự thật đáng sợ vừa được khai sinh trong khoang xe chật hẹp này: Phong không hề muốn giải cứu Hạ khỏi vũng bùn đó. Anh khao khát được đứng trong bóng tối, mở toang mắt nhìn cô từ từ chìm xuống, lún sâu hơn nữa, cho đến khi vỏ bọc đoan trang của cô vỡ nát hoàn toàn.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 6: Thao túng bằng sự ân cần
Cửa thang máy mở ra. Hạ lê bước chân dọc theo hành lang trải thảm cách âm của khu chung cư cao cấp. Bàn tay đang cầm thẻ từ của cô hơi ướt mồ hôi.

Trên đường lái xe về nhà, Hạ đã mở tung hết các cửa sổ, để gió trời thốc vào khoang lái nhằm cuốn trôi đi thứ mùi cao su ngai ngái và chút tàn dư của mùi xịt khử mùi hương bạc hà rẻ tiền. Cô cố gắng chỉnh lại nhịp thở, dùng giấy ướt lau đi lớp mồ hôi dính nhớp nháp ở cổ và hõm ngực, tự dặn lòng phải cư xử thật tự nhiên.

Nhưng cái cảm giác ẩm ướt, nóng rực ở mặt trong đùi non - nơi cẳng tay đầy vết chai của gã PT tên Vũ vừa ma sát - vẫn còn in hằn rõ rệt như một vết bỏng.

Tít.

Tiếng khóa cửa điện tử vang lên êm ái. Hạ bước vào nhà. Không gian tĩnh lặng, mát mẻ được lấp đầy bởi mùi hương tinh dầu cam ngọt và trầm hương quen thuộc lập tức bao bọc lấy cô. Một thế giới an toàn, vô trùng, đối lập hoàn toàn với cái ổ chuột sặc sụa mùi nhục dục ban nãy.

"Em về rồi à?"

Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía nhà bếp. Phong mặc chiếc áo phông cotton màu trắng ở nhà, tay đang cầm một ly nước lọc ấm tiến lại gần. Tròng kính gọng mảnh của anh phản chiếu ánh đèn vàng êm dịu. Không có sự tức giận. Không có sự nghi ngờ. Khuôn mặt anh vẫn là bức tượng đài của một người chồng mẫu mực, hoàn hảo không tì vết.

"Vâng... hôm nay đường hơi tắc một chút..." Hạ chột dạ, vội vã đưa tay đón lấy ly nước. Móng tay cô vô tình chạm vào ngón tay Phong, cô giật bắn mình rụt nhẹ lại.

Phong tinh ý nhận ra sự khựng lại đó, nhưng anh không hỏi. Khóe môi anh khẽ cong lên một biên độ rất nhỏ, gần như vô hình. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bết mồ hôi đang dính trên trán vợ ra sau mang tai.

"Em tập có vẻ mệt nhỉ? Người toàn mồ hôi thế này," giọng Phong mềm mỏng, ngón tay cái của anh khẽ miết qua gò má đang đỏ bừng của Hạ. "Anh đã xả sẵn nước ấm trong bồn và thả viên sủi bồn tắm hương vanilla em thích rồi đấy. Vào ngâm mình đi cho cơ bắp nhả ra, kẻo mai lại đau nhức."

Sự chu đáo đến mức có thể đoán trước được từng nhu cầu nhỏ nhất của Phong đột nhiên khiến sống mũi Hạ cay xè. Một cơn sóng tội lỗi cuộn trào trong lồng ngực. Người đàn ông này yêu thương, nâng niu cô đến nhường này, vậy mà chỉ ba mươi phút trước, cô lại nhắm mắt tận hưởng sự đụng chạm thô bạo của một gã đàn ông thấp kém khác.

"Cảm ơn chồng..." Hạ cúi gằm mặt, lí nhí đáp rồi vội vã bước vào phòng tắm. Cô trốn chạy khỏi ánh mắt dịu dàng của anh.

Nửa tiếng sau, Hạ bước ra với chiếc váy ngủ lụa màu kem. Mùi vanilla đã gột rửa hoàn toàn mùi bạc hà rẻ tiền. Cô thấy tâm trí mình nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Phong đang ngồi trên mép giường đọc sách. Thấy cô ra, anh vỗ vỗ vào khoảng trống phía trước mặt mình.

"Lại đây anh bóp chân cho. Nãy anh thấy lúc đi nêm nếp bước chân em hơi run. Bài tập hôm nay nặng lắm à?"

Hạ ngoan ngoãn trèo lên giường, duỗi thẳng hai chân để gối lên đùi Phong. "Vâng, hôm nay em tập bài thân dưới. Căng hết cả cơ đùi."

Phong đặt cuốn sách sang một bên. Hai bàn tay to lớn, thon dài và sạch sẽ của anh bắt đầu xoa bóp từ bắp chân Hạ, chầm chậm trượt lên phía trên. Lực đạo của anh rất vừa vặn, không làm cô đau, nhưng đủ sâu để các bó cơ được thư giãn.

Hạ nhắm hờ mắt, tận hưởng sự chăm sóc. Nhưng rồi, nhịp tim cô đột ngột đánh thịch một tiếng.

Bàn tay Phong trượt qua đầu gối, tiến thẳng vào vùng đùi non của Hạ. Thay vì xoa bóp toàn bộ bắp đùi như bình thường, những ngón tay của anh lại cố tình nắn bóp, miết dọc theo đúng cái rãnh mặt trong đùi - chính xác đến từng milimet nơi cẳng tay của Vũ đã đè lên cô lúc nãy.

"Chỗ này... cơ căng cứng hết cả lên này," Phong thầm thì, giọng nói trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu Hạ. Ngón cái của anh chà xát mạnh vào lớp da mẫn cảm. "Lúc tập, cậu PT đó ép sát chân em lắm sao?"

Hạ thở hắt ra, sống lưng cứng đờ. Mắt cô mở to, trân trân nhìn vào ngực áo Phong. Sự nhột nhạt, tê dại từ đùi non truyền đến khiến những ký ức tội lỗi ở phòng gym vừa bị đè nén lập tức trỗi dậy, rõ nét đến mức đũng quần lót vừa thay của cô lại bắt đầu rỉ ra một vệt ẩm ướt.

"Dạ... bài giãn cơ... bắt buộc phải ép sát thì cơ mới nhả ra được..." Hạ lắp bắp, viện lại cái cớ y khoa mà cô đã tự lừa dối mình ban chiều.

Phong khẽ gật đầu, vẻ mặt vô cùng thấu hiểu. Bàn tay anh vẫn không rời khỏi vùng đùi nhạy cảm của cô, tiếp tục nhào nặn một cách đầy ẩn ý.

"Tốt lắm," Phong mỉm cười. "Anh thấy dạo này da dẻ em rất hồng hào, mắt em cũng sáng rực rỡ và có sức sống hơn hẳn cái thời hay than vãn chuyện công sở. Cậu thanh niên đó có vẻ huấn luyện rất tốt. Chắc anh phải thưởng thêm cho cậu ta."

Hạ ngẩng phắt lên, ngỡ ngàng. "Thưởng thêm?"

"Ừ," Phong dịu dàng xoa đầu vợ. "Gói tập của em sắp hết rồi phải không? Em nên gia hạn thêm đi. Cứ yêu cầu chỉ định đúng cậu PT đó. Miễn là em vui và khỏe, tốn bao nhiêu tiền anh cũng ủng hộ."

Không khí trong phòng ngủ như đông đặc lại trong vài giây.

Hạ nhìn sâu vào đôi mắt sau tròng kính gọng mảnh của chồng. Trong đó chỉ có sự cưng chiều, tin tưởng và bao dung tuyệt đối. Anh không hề biết gì cả. Anh hoàn toàn mù tịt trước thứ dục vọng nhơ nhớp đang nảy mầm trong người cô.

Sự thao túng tâm lý của Phong đã đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Bằng sự ân cần và rộng lượng, anh không chỉ tước đi sự cảnh giác của Hạ, mà còn tự tay gỡ bỏ nốt mảnh đạo đức cuối cùng đang trói buộc cô. Anh hợp thức hóa sự sa ngã của cô bằng danh nghĩa của một người chồng tâm lý.

Sự dằn vặt, sợ hãi trong lòng Hạ ngay lập tức bốc hơi, thay vào đó là một thứ cảm giác xảo quyệt và nhẹ nhõm đến rợn người. Chính Phong đã bảo mình tập tiếp. Chính Phong đã bảo mình chọn Vũ. Mình không làm gì sai cả. Mình được phép.

"Vâng... để mai em bảo lễ tân gia hạn thêm," Hạ khẽ mỉm cười, vòng tay ôm lấy eo Phong, vùi mặt vào ngực anh như một con mèo ngoan ngoãn.

Phong vòng tay ôm lại cô. Trong góc khuất nơi cằm anh tì lên đỉnh đầu Hạ, nụ cười hiền từ của người chồng mẫu mực dần biến mất, thay vào đó là một cái nhếch mép lạnh lẽo, tối tăm và đầy hưng phấn. Sự cương cứng dưới lớp quần cotton của anh lại bắt đầu thức tỉnh.

Mười hai giờ đêm.

Phong đã thở đều đặn bên cạnh. Hạ rón rén quay lưng lại, kéo chiếc chăn mỏng lên che ngang vai. Dưới lớp chăn, ánh sáng xanh lờ mờ từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt cô.

Hạ mở khung chat Zalo với Vũ. Ngón tay cô ngập ngừng trên bàn phím một lúc, rồi dứt khoát gõ nhanh vài dòng chữ:

"Chồng chị bảo dạo này chị tập rất tốt. Mai chị sẽ gia hạn thêm gói 3 tháng với em."

Chỉ chưa đầy mười giây sau, bong bóng chat hiện lên biểu tượng đang gõ. Vũ chưa ngủ.

"Tốt. Vậy mai chị mặc bộ legging khác nhé. Màu xám tro hôm nay rách đường chỉ ở đùi trong rồi."

Tim Hạ thót lên một nhịp. Cô vội vã đưa tay xuống sờ mặt trong đùi của chiếc quần xám vắt trên ghế. Quả thật, lớp chỉ mỏng manh ở đó đã bung ra một đoạn nhỏ bằng đốt ngón tay. Vừa đúng vị trí mà ngón tay thô ráp của Vũ đã cố tình móc vào khi gã ép chân cô.

Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Dưới lớp chăn êm ái của căn hộ cao cấp, nằm ngay bên cạnh người chồng đang say giấc, Hạ cắn chặt môi dưới, đưa một tay xuống luồn vào bên trong chiếc quần lót lụa đã ướt đẫm của chính mình.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
68
56
36
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
258
Chương 7: Bữa tối đền tội
Ba giờ chiều. Không khí trong phòng tập gym phảng phất mùi mồ hôi và tiếng nhạc điện tử dồn dập quen thuộc.

Hạ nằm ngửa trên ghế băng dài, hai tay nắm chặt một quả tạ đơn mười ký, vươn thẳng lên trần nhà. Hôm nay cô mặc đúng bộ legging và áo bra thể thao màu đỏ sẫm. Màu đỏ chói lọi tôn lên làn da trắng ngần của cô, và đường cắt xẻ sâu của chiếc áo bra gần như bức tử hai bầu ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở.

"Bài Dumbbell Pullover (Vớt tạ). Mở rộng lồng ngực ra. Hạ tạ xuống sâu ra sau đầu," Vũ đứng ngay sát phía trên đỉnh đầu Hạ, giọng nói cộc lốc mang đậm tính chỉ huy vang lên.

Hạ cắn môi, từ từ uốn cong lưng, đưa hai tay cầm quả tạ vòng ra phía sau đầu. Động tác này ép toàn bộ lồng ngực cô vươn cao, đẩy hai bầu ngực trần lấp ló dưới mép áo bra vút lên đầy khiêu khích ngay dưới tầm mắt của Vũ.

Sự mỏi nhừ từ các bó cơ lan tỏa. Khi quả tạ hạ xuống điểm thấp nhất, trọng lực kéo căng cơ ngực khiến Hạ khẽ rên lên một tiếng nhè nhẹ trong cổ họng.

"Không lên được à? Trụ chắc chân vào!"

Vũ bước hẳn một chân lên bục của chiếc ghế băng. Gã cúi gập người xuống. Hơi thở nồng nặc mùi bạc hà gắt gao phả thẳng vào khuôn mặt đang đỏ bừng ngược ngược của Hạ. Hai bàn tay thô ráp đầy vết chai của gã vươn ra, tóm lấy hai khuỷu tay cô để hỗ trợ đẩy quả tạ lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc quả tạ được nâng lên qua đỉnh đầu, thay vì rút tay về, bàn tay trái của Vũ đột ngột trượt thẳng xuống.

Không phải là sự vô tình sượt qua. Bàn tay to lớn của gã trượt thẳng vào khe hở giữa mép áo bra và làn da ngực của Hạ. Bốn ngón tay thô ráp luồn hẳn vào trong, bóp mạnh lấy phần bầu ngực mềm mại đang túa mồ hôi, và ngón cái của gã chà xát một cách bạo ngược lên đầu nhũ hoa đang dựng đứng lên vì lạnh của cô.

Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy ba giây.

"A!"

Hạ giật bắn người, buông thõng quả tạ rơi đánh rầm xuống sàn cao su. Cô bật dậy như một chiếc lò xo, vội vã đưa tay ôm chéo trước ngực, lùi lại hai bước. Đôi mắt cô mở to, hoảng loạn, sợ hãi xen lẫn sự bàng hoàng tột độ.

"Cậu... cậu làm cái gì vậy?" Hạ rít lên, giọng run rẩy, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Vũ đứng thẳng người dậy. Gã không hề nao núng, cũng chẳng có vẻ gì là hối lỗi. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy xấc xược. Tầm mắt gã vẫn dán chặt vào khe ngực của cô.

"Trượt tay thôi chị. Lúc nãy chị trượt tạ, em phải đỡ gấp quá nên mất đà," Vũ nhún vai, thản nhiên đáp. "Chị tập mà phân tâm quá đấy."

Lời nói dối trắng trợn vang lên. Cả gã và cô đều biết thừa đó không phải là trượt tay. Đó là một sự tấn công, một bước tiến ngang tàng qua ranh giới PT và học viên. Gã đang thử thách giới hạn của cô.

Hạ cảm thấy mặt mình nóng ran. Sự tức giận bùng lên, nhưng sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc phẫn nộ ấy, tại chính nơi ngón tay đầy vết chai của gã vừa bóp mạnh, một luồng điện tê dại đang giật tung các dây thần kinh, truyền thẳng xuống vùng bụng dưới. Cô đã bị chạm vào ngực bởi một người đàn ông khác ngoài chồng mình.

"Tôi... tôi nghỉ hôm nay."

Không đợi Vũ đáp lời, Hạ với lấy chiếc khăn tắm, chạy trối chết về phía phòng thay đồ. Cô trốn chạy khỏi ánh mắt như dã thú của gã, trốn chạy khỏi cả cái đũng quần lót đang rỉ nước nhầy nhụa vì một cú sờ soạng thô bạo.

Sáu giờ tối.

Tiếng khóa cửa điện tử vang lên. Phong xách cặp da bước vào nhà.

Anh vừa nới lỏng chiếc cà vạt lụa, vừa hơi nhướng mày ngạc nhiên. Căn hộ ngập tràn mùi bơ tỏi thơm lừng, xen lẫn mùi hương đặc trưng của nấm truffle đắt đỏ. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ăn, chiếc bàn kính đã được bày biện hoàn hảo: Khăn trải bàn trắng muốt, hai bộ dao dĩa inox sáng loáng đặt song song, ly pha lê, và một lọ hoa hồng bạch vừa mới cắm.

Từ trong bếp, Hạ bước ra. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu be thanh lịch, tạp dề thắt nơ gọn gàng ngang eo. Tóc cô được búi thấp dịu dàng.

"Anh về rồi à? Đi tắm đi rồi ra ăn cơm. Nay em tan làm sớm nên ghé siêu thị mua cá hồi Na Uy và nấm truffle anh thích đấy," Hạ mỉm cười, nụ cười ngọt ngào, hiền thục đến mức không thể tìm ra một tì vết nhỏ. Cô bước tới, chủ động đón lấy chiếc cặp da từ tay anh, rồi nhón chân hôn nhẹ lên má Phong.

Một chuỗi hành động hoàn hảo của một người vợ mẫu mực.

Nhưng Phong không bỏ qua bất cứ một vi biểu cảm nào. Anh nhận ra hơi thở của cô hơi gấp. Anh thấy đầu ngón tay cô khi chạm vào áo vest của anh đang lạnh toát và hơi run rẩy. Và sâu trong đáy mắt cô, đằng sau sự ân cần thái quá ấy, là một sự bất an đang nhảy múa.

Guilt Overcompensation (Hành động đền bù tội lỗi) - một thuật ngữ tâm lý học nhảy bật ra trong đầu Phong. Khi con người ta làm một việc sai trái ở bên ngoài, họ có xu hướng quay về nhà và thực hiện những hành vi chu toàn, tử tế gấp bội để đánh lừa chính lương tâm của mình. Họ dùng sự hoàn hảo ở hiện tại để trả giá cho sự nhơ nhớp ở quá khứ.

Phong khẽ mỉm cười. Nụ cười dịu dàng đến nao lòng.

"Vợ anh hôm nay tuyệt quá. Có chuyện gì vui ở công ty à, mà thiết đãi chồng thịnh soạn thế này?" Phong đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vương trên má Hạ.

"Không... không có gì. Tự nhiên em thấy muốn nấu cho anh ăn thôi. Gần đây anh vất vả nhiều rồi," Hạ lảng tránh ánh mắt anh, vội quay lại bếp để lấy chảo cá.

Ba mươi phút sau, họ ngồi đối diện nhau trên bàn ăn.

Phong cầm dao nĩa, cắt một miếng cá hồi áp chảo với sốt bơ chanh béo ngậy, đưa vào miệng. Vị cá tươi ngon, độ chín hoàn hảo, nấm truffle thơm nức mũi. Một bữa ăn thượng hạng.

Nhưng khi nuốt miếng cá xuống họng, một luồng nhiệt vừa lạnh lẽo vừa hưng phấn đột ngột chạy dọc sống lưng Phong. Cực kỳ ngon. Bữa ăn này ngon đến mức bất thường.

Anh thong thả nhấp một ngụm vang trắng, đôi mắt đen thẫm sau tròng kính gọng mảnh chăm chú quan sát người vợ đang ngồi đối diện. Hạ ăn rất ít, cô liên tục gắp thức ăn cho anh, lau vết nước trên bàn, lăng xăng hỏi anh có cần thêm sốt không. Cô đang cố gắng chứng minh mình là một người vợ hoàn hảo, để bù đắp cho một điều gì đó đã vỡ nát.

Phong đặt nĩa xuống, rút khăn ăn chấm nhẹ khóe môi. Trong đầu anh, những mảnh ghép dữ liệu được liên kết lại một cách tàn nhẫn và chính xác.

Hôm nay cô ấy tan tập sớm hơn bình thường một tiếng. Không đi với sếp, không có lịch họp. Và về nhà với một mâm cơm đền tội đẳng cấp năm sao.

Phong vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay đang cầm ly nước của Hạ. Anh miết nhẹ ngón cái lên chiếc nhẫn cưới trên tay cô.

"Thức ăn ngon lắm, Hạ. Em đúng là một người vợ tuyệt vời," giọng Phong trầm ấm, chân thành đến mức khiến sống mũi Hạ bất giác cay xè vì tội lỗi.

Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của cô, một ý nghĩ đen tối cuộn trào trong lồng ngực khiến lớp vải len tăm dưới đáy quần anh bắt đầu cọ xát vào sự cương cứng đang trỗi dậy:

Bữa ăn càng hoàn hảo, chứng tỏ cảm giác tội lỗi của cô ấy càng lớn. Hắn ta đã đụng vào đâu rồi? Hắn đã ép cô ấy cởi gì rồi? Dọn dẹp nhà cửa và nấu một bữa ăn trị giá bạc triệu... xem ra chiều nay, vợ mình đã lún sâu lắm rồi.
 

Bài viết liên quan