Chương 1: Bữa tối dưới ánh đèn vàng
Tiếng dao inox sượt qua mặt đĩa gốm sứ xương tạo nên một âm thanh lách cách gọn gàng, vừa đủ vang lên rồi tan biến vào giai điệu Jazz nhè nhẹ đang phát ra từ chiếc loa Marshall góc phòng.
Hạ khẽ vuốt nếp gấp trên chiếc váy lụa mặc nhà màu kem, ánh mắt lướt qua mặt bàn kính không một vết bám vân tay, rồi dừng lại ở người đàn ông đối diện. Phong vẫn mặc chiếc áo sơ mi cài kín đến tận cúc áp chót, dù anh đã rời văn phòng kiến trúc được hơn hai tiếng đồng hồ.
"Bên truyền thông của agency hôm nay làm ăn chán không chịu được," Hạ chọc nĩa vào miếng măng tây, khẽ thở dài. "Bài PR ra mắt bộ sưu tập mới đáng lẽ lên từ sáng, thế mà họ ngâm đến tận chiều. Sếp thì cứ réo tên em. Nhiều lúc em muốn bỏ quách cái vị trí quản lý này cho nhẹ nợ."
Phong ngừng tay dao. Anh ngước lên, đôi mắt đen thẳm sau tròng kính gọng mảnh toát lên vẻ điềm tĩnh thường trực. Anh vươn tay, dùng ngón cái khẽ miết đi một vệt nước sốt nhỏ xíu vô tình vương trên khóe môi Hạ.
"Nếu công việc ép em quá, em có thể nghỉ ngơi một thời gian. Hoặc chuyển sang làm tự do. Em biết là anh luôn lo được cho em mà, phải không?" Giọng Phong trầm ấm, thứ âm sắc luôn có khả năng vuốt phẳng mọi nếp nhăn trong cảm xúc của người đối diện.
Anh vừa nói, vừa cầm chai vang đỏ Merlot rót thêm vào ly pha lê của cô. Chất lỏng màu ngọc lựu sóng sánh, dừng lại đúng ở vạch 1/3 ly — tiêu chuẩn hoàn hảo cho một bữa tối.
Hạ nhìn chồng, trái tim khẽ mềm lại. Cô biết Phong không nói suông. Thu nhập từ công ty thiết kế của anh dư sức bao bọc cô trong nhung lụa cả đời mà không cần cô phải đặt chân ra khỏi cánh cửa căn hộ chung cư cao cấp ở tầng ba mươi này. Ba năm chung sống, Phong chưa từng to tiếng, chưa từng quên ngày kỷ niệm, chưa từng về nhà với mùi rượu bia hay nước hoa lạ.
Sự chuẩn mực của một gã kiến trúc sư cầu toàn đã rèn cho cuộc hôn nhân này một nhịp điệu hoàn hảo đến mức... không có kẽ hở.
"Em chỉ cằn nhằn chút thôi," Hạ mỉm cười, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm. "Nghỉ ở nhà chắc em phát điên vì chán mất."
Bữa tối kết thúc êm đềm như mọi ngày. Không có bát đĩa chất đống, máy rửa bát âm tủ xử lý mọi thứ một cách lặng lẽ. Hạ bước ra từ phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn vương trên gò má ửng hồng. Mùi sữa tắm hương vanilla nhè nhẹ quẩn quanh mũi.
Phong đã ở trên giường. Chiếc giường King size ga trắng muốt, phẳng phiu như ở khách sạn năm sao. Dưới ánh đèn ngủ màu hổ phách, Phong gập cuốn tạp chí kiến trúc lại, đặt lên chiếc tủ đầu giường — song song hoàn hảo với mép bàn. Anh vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh.
Hạ trèo lên giường, ngoan ngoãn rúc vào vòm ngực vững chãi của chồng. Mùi nước hoa Tom Ford trầm hương thoang thoảng từ da thịt anh, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Bàn tay Phong bắt đầu trượt dọc theo sống lưng cô. Không vội vã. Không thô lỗ. Từng cái vuốt ve đều được tính toán với một lực đạo vừa đủ, hệt như cách anh thiết kế một bản vẽ. Anh hôn lên trán cô, rồi dần di chuyển xuống sống mũi, và ngậm lấy đôi môi cô. Nụ hôn dịu dàng, vị chát nhẹ của rượu vang đọng lại trên đầu lưỡi.
"Hôm nay em mệt không?" Phong thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua mang tai.
Hạ khẽ lắc đầu, đôi mắt nhắm hờ.
Những ngón tay thon dài có vệt chai nhạt của Phong luồn vào trong lớp váy lụa, nhẹ nhàng xoa nắn vòng eo nhỏ nhắn, rồi trượt lên bầu ngực đang phập phồng. Mọi chuyển động của anh đều nâng niu, cẩn trọng như đang chạm vào một món đồ sứ vô giá. Anh từ từ lột bỏ chiếc váy lụa khỏi người Hạ, ánh mắt chiêm ngưỡng cơ thể trắng ngần của vợ đầy trân trọng.
Khi Phong tiến vào, sự lấp đầy diễn ra chậm rãi, mượt mà. Khớp nối hoàn hảo của ba năm làm vợ chồng khiến cơ thể họ tự động hòa nhịp mà không cần một lời chỉ dẫn.
Nhịp nhàng. Đều đặn.
"Em có thoải mái không, Hạ?" Phong chống hai tay hai bên đầu cô, mồ hôi rịn nhẹ trên trán, ánh mắt lo lắng dò hỏi. Anh luôn quan tâm đến cảm nhận của cô trước nhất.
"Có... em... ừm..." Hạ bật ra một tiếng rên vụn vỡ.
Cô vòng tay qua cổ chồng, đón nhận những cú nhấp nhịp nhàng. Không có sự cấu xé, không có sự mất kiểm soát. Mọi thứ diễn ra đúng như một bản tình ca cổ điển: mở đầu êm dịu, cao trào vừa vặn, và kết thúc bằng một nụ hôn thật sâu khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm.
Phong từ từ rút ra, rút tờ khăn giấy ở đầu giường cẩn thận lau sạch sẽ cho cô, rồi kéo chăn đắp ngang ngực Hạ. Anh hôn lên trán cô lần nữa.
"Ngủ ngon nhé, vợ yêu." Phong thầm thì, vòng tay siết chặt eo cô, nhắm mắt lại. Tiếng hít thở của anh rất nhanh trở nên đều đặn.
Nhưng Hạ không ngủ được.
Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ điện tử nhấp nháy, Hạ nằm gọn trong vòng tay chồng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà thạch cao trắng muốt.
Cơ thể cô vừa được thỏa mãn, một sự thỏa mãn nhẹ nhàng, an toàn. Hạ tự nhủ, mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Hàng triệu cô gái ngoài kia sẽ ghen tị đến phát điên nếu có được một người chồng vừa thành đạt, vừa chung thủy, lại ân cần trên giường như Phong.
Thế nhưng...
Ở đáy mắt cô, đằng sau lớp sương mờ của sự thỏa mãn bình lặng ấy, lại ẩn chứa một khoảng trống hoác. Một sự ngứa ngáy vô hình chạy dọc sống lưng mà những cái vuốt ve chuẩn mực của Phong không thể nào chạm tới được.
Sự hoàn hảo này. Sự dịu dàng này. Nhịp điệu có thể đoán trước được từng hơi thở, từng cái chạm này. Nó giống như một hồ nước mùa thu phẳng lặng không một gợn sóng.
Bàn tay Hạ vô thức siết nhẹ mép chăn. Đầu ngón tay cô bỗng khao khát một bề mặt thô ráp hơn để bấu víu. Tai cô thèm khát một tiếng chửi thề khàn đục, mất kiểm soát thay vì câu hỏi 'Em có thoải mái không?' lịch sự lặp đi lặp lại.
Tận sâu trong tiềm thức mà chính Hạ cũng chưa dám gọi tên, có một con quỷ nhỏ đang cựa mình. Nó muốn mặt hồ phẳng lặng này bị ném xuống một tảng đá. Nó khao khát một thứ gì đó... mạnh bạo hơn, đau đớn hơn, dơ bẩn hơn, để vỡ nát sự tĩnh lặng ngột ngạt này.
Tiếng dao inox sượt qua mặt đĩa gốm sứ xương tạo nên một âm thanh lách cách gọn gàng, vừa đủ vang lên rồi tan biến vào giai điệu Jazz nhè nhẹ đang phát ra từ chiếc loa Marshall góc phòng.
Hạ khẽ vuốt nếp gấp trên chiếc váy lụa mặc nhà màu kem, ánh mắt lướt qua mặt bàn kính không một vết bám vân tay, rồi dừng lại ở người đàn ông đối diện. Phong vẫn mặc chiếc áo sơ mi cài kín đến tận cúc áp chót, dù anh đã rời văn phòng kiến trúc được hơn hai tiếng đồng hồ.
"Bên truyền thông của agency hôm nay làm ăn chán không chịu được," Hạ chọc nĩa vào miếng măng tây, khẽ thở dài. "Bài PR ra mắt bộ sưu tập mới đáng lẽ lên từ sáng, thế mà họ ngâm đến tận chiều. Sếp thì cứ réo tên em. Nhiều lúc em muốn bỏ quách cái vị trí quản lý này cho nhẹ nợ."
Phong ngừng tay dao. Anh ngước lên, đôi mắt đen thẳm sau tròng kính gọng mảnh toát lên vẻ điềm tĩnh thường trực. Anh vươn tay, dùng ngón cái khẽ miết đi một vệt nước sốt nhỏ xíu vô tình vương trên khóe môi Hạ.
"Nếu công việc ép em quá, em có thể nghỉ ngơi một thời gian. Hoặc chuyển sang làm tự do. Em biết là anh luôn lo được cho em mà, phải không?" Giọng Phong trầm ấm, thứ âm sắc luôn có khả năng vuốt phẳng mọi nếp nhăn trong cảm xúc của người đối diện.
Anh vừa nói, vừa cầm chai vang đỏ Merlot rót thêm vào ly pha lê của cô. Chất lỏng màu ngọc lựu sóng sánh, dừng lại đúng ở vạch 1/3 ly — tiêu chuẩn hoàn hảo cho một bữa tối.
Hạ nhìn chồng, trái tim khẽ mềm lại. Cô biết Phong không nói suông. Thu nhập từ công ty thiết kế của anh dư sức bao bọc cô trong nhung lụa cả đời mà không cần cô phải đặt chân ra khỏi cánh cửa căn hộ chung cư cao cấp ở tầng ba mươi này. Ba năm chung sống, Phong chưa từng to tiếng, chưa từng quên ngày kỷ niệm, chưa từng về nhà với mùi rượu bia hay nước hoa lạ.
Sự chuẩn mực của một gã kiến trúc sư cầu toàn đã rèn cho cuộc hôn nhân này một nhịp điệu hoàn hảo đến mức... không có kẽ hở.
"Em chỉ cằn nhằn chút thôi," Hạ mỉm cười, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm. "Nghỉ ở nhà chắc em phát điên vì chán mất."
Bữa tối kết thúc êm đềm như mọi ngày. Không có bát đĩa chất đống, máy rửa bát âm tủ xử lý mọi thứ một cách lặng lẽ. Hạ bước ra từ phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn vương trên gò má ửng hồng. Mùi sữa tắm hương vanilla nhè nhẹ quẩn quanh mũi.
Phong đã ở trên giường. Chiếc giường King size ga trắng muốt, phẳng phiu như ở khách sạn năm sao. Dưới ánh đèn ngủ màu hổ phách, Phong gập cuốn tạp chí kiến trúc lại, đặt lên chiếc tủ đầu giường — song song hoàn hảo với mép bàn. Anh vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh.
Hạ trèo lên giường, ngoan ngoãn rúc vào vòm ngực vững chãi của chồng. Mùi nước hoa Tom Ford trầm hương thoang thoảng từ da thịt anh, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Bàn tay Phong bắt đầu trượt dọc theo sống lưng cô. Không vội vã. Không thô lỗ. Từng cái vuốt ve đều được tính toán với một lực đạo vừa đủ, hệt như cách anh thiết kế một bản vẽ. Anh hôn lên trán cô, rồi dần di chuyển xuống sống mũi, và ngậm lấy đôi môi cô. Nụ hôn dịu dàng, vị chát nhẹ của rượu vang đọng lại trên đầu lưỡi.
"Hôm nay em mệt không?" Phong thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua mang tai.
Hạ khẽ lắc đầu, đôi mắt nhắm hờ.
Những ngón tay thon dài có vệt chai nhạt của Phong luồn vào trong lớp váy lụa, nhẹ nhàng xoa nắn vòng eo nhỏ nhắn, rồi trượt lên bầu ngực đang phập phồng. Mọi chuyển động của anh đều nâng niu, cẩn trọng như đang chạm vào một món đồ sứ vô giá. Anh từ từ lột bỏ chiếc váy lụa khỏi người Hạ, ánh mắt chiêm ngưỡng cơ thể trắng ngần của vợ đầy trân trọng.
Khi Phong tiến vào, sự lấp đầy diễn ra chậm rãi, mượt mà. Khớp nối hoàn hảo của ba năm làm vợ chồng khiến cơ thể họ tự động hòa nhịp mà không cần một lời chỉ dẫn.
Nhịp nhàng. Đều đặn.
"Em có thoải mái không, Hạ?" Phong chống hai tay hai bên đầu cô, mồ hôi rịn nhẹ trên trán, ánh mắt lo lắng dò hỏi. Anh luôn quan tâm đến cảm nhận của cô trước nhất.
"Có... em... ừm..." Hạ bật ra một tiếng rên vụn vỡ.
Cô vòng tay qua cổ chồng, đón nhận những cú nhấp nhịp nhàng. Không có sự cấu xé, không có sự mất kiểm soát. Mọi thứ diễn ra đúng như một bản tình ca cổ điển: mở đầu êm dịu, cao trào vừa vặn, và kết thúc bằng một nụ hôn thật sâu khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm.
Phong từ từ rút ra, rút tờ khăn giấy ở đầu giường cẩn thận lau sạch sẽ cho cô, rồi kéo chăn đắp ngang ngực Hạ. Anh hôn lên trán cô lần nữa.
"Ngủ ngon nhé, vợ yêu." Phong thầm thì, vòng tay siết chặt eo cô, nhắm mắt lại. Tiếng hít thở của anh rất nhanh trở nên đều đặn.
Nhưng Hạ không ngủ được.
Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ điện tử nhấp nháy, Hạ nằm gọn trong vòng tay chồng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà thạch cao trắng muốt.
Cơ thể cô vừa được thỏa mãn, một sự thỏa mãn nhẹ nhàng, an toàn. Hạ tự nhủ, mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Hàng triệu cô gái ngoài kia sẽ ghen tị đến phát điên nếu có được một người chồng vừa thành đạt, vừa chung thủy, lại ân cần trên giường như Phong.
Thế nhưng...
Ở đáy mắt cô, đằng sau lớp sương mờ của sự thỏa mãn bình lặng ấy, lại ẩn chứa một khoảng trống hoác. Một sự ngứa ngáy vô hình chạy dọc sống lưng mà những cái vuốt ve chuẩn mực của Phong không thể nào chạm tới được.
Sự hoàn hảo này. Sự dịu dàng này. Nhịp điệu có thể đoán trước được từng hơi thở, từng cái chạm này. Nó giống như một hồ nước mùa thu phẳng lặng không một gợn sóng.
Bàn tay Hạ vô thức siết nhẹ mép chăn. Đầu ngón tay cô bỗng khao khát một bề mặt thô ráp hơn để bấu víu. Tai cô thèm khát một tiếng chửi thề khàn đục, mất kiểm soát thay vì câu hỏi 'Em có thoải mái không?' lịch sự lặp đi lặp lại.
Tận sâu trong tiềm thức mà chính Hạ cũng chưa dám gọi tên, có một con quỷ nhỏ đang cựa mình. Nó muốn mặt hồ phẳng lặng này bị ném xuống một tảng đá. Nó khao khát một thứ gì đó... mạnh bạo hơn, đau đớn hơn, dơ bẩn hơn, để vỡ nát sự tĩnh lặng ngột ngạt này.








thôi ko ghẹo để ní úp bài. Bb