CHƯƠNG 18: MỆNH LỆNH TỪ BÓNG TỐI
Sáu giờ ba mươi sáng. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ hắt qua rèm cửa sổ phòng ngủ, mạ một lớp vàng óng lên tấm ga trải giường trắng muốt.
Lan giật mình tỉnh giấc. Đêm qua cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay sau cơn cực khoái nhục nhã trong nhà vệ sinh.
Chỗ nằm bên cạnh đã trống không, hơi ấm của Thành không còn. Chắc anh đã đi làm sớm. Lan thở phào nhẹ nhõm, một tay vò mái tóc rối bù, chuẩn bị ngồi dậy để sửa soạn đi dạy.
Nhưng, ánh mắt cô đột ngột khựng lại.
Ngay trên chiếc gối của Thành, đặt ngay ngắn một chiếc hộp nhung màu đen. Bên dưới chiếc hộp là một tờ giấy note màu vàng, nét chữ viết tay nắn nót, góc cạnh đặc trưng của một gã kiến trúc sư.
Lan nhíu mày. Thành tặng quà cho cô nhân dịp gì sao? Hay anh xin lỗi vì dạo này quá bận rộn? Cô mỉm cười nhạt, đưa tay nhấc tờ giấy note lên.
Chỉ vài giây sau khi lướt qua những dòng chữ đầu tiên, nụ cười trên môi Lan tắt ngấm. Máu trong huyết quản cô như đông cứng lại. Trái tim đập thót một nhịp rồi nện liên hồi vào lồng ngực như muốn vỡ tung.
*"Chào buổi sáng, vợ yêu.*
*Anh đã kiểm tra lịch sử truy cập trên chiếc iPad ở phòng khách. Đêm qua, em tự sướng trong nhà vệ sinh sướng chứ?*
*Anh cũng đã xem đoạn camera an ninh đó nhiều lần rồi. Thật sự bất ngờ đấy. Cô giáo Ngữ Văn đoan trang của anh lại có thể há miệng to đến thế để ngậm trọn con cặc của thằng Hải. Em rên rỉ dâm đãng lắm, cái lồn ướt sũng của em kẹp chặt lấy cặc nó trông thật tuyệt vời.*
*Bên trong hộp là quà anh tặng em. Mặc nó đi làm hôm nay. Đúng mười giờ sáng, em phải vào nhà vệ sinh giáo viên, vạch áo dài ra, dạng háng chụp một bức ảnh cái lồn đang chảy nước của em rồi gửi qua Zalo cho anh. Anh muốn xem em nứng đến mức nào khi đi dạy.*
*Nếu mười giờ lăm phút anh không nhận được ảnh, hoặc em dám mặc thứ khác, đoạn clip kia sẽ vô tình được gửi thẳng vào hộp thư của mẹ và group chat Khoa của sếp Đình.*
*Đừng làm anh thất vọng. Anh yêu em."*
Tờ giấy note rơi khỏi những ngón tay đang run lẩy bẩy của Lan, rớt xuống sàn gỗ.
"Không... không thể nào..." Lan lắp bắp, nước mắt ứa ra, tràn xuống hai gò má tái nhợt.
Thành biết! Không những biết, anh ta chính là kẻ đã quay lén. Cái vỏ bọc đạo mạo, điềm đạm của người chồng trí thức vỡ vụn, để lộ ra một con ác quỷ biến thái, bệnh hoạn đang tận hưởng việc chà đạp nhân phẩm của vợ. Anh ta không ghen tuông, không đánh đập, mà anh ta đang dùng chính sự nhơ nhuốc đó để tống tình cô, biến cô thành một con điếm phục tùng mệnh lệnh.
Lan cuống cuồng vồ lấy điện thoại, run rẩy bấm số của Thành.
*Tút... tút... tút... "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận..."*
Anh ta tắt máy. Một sự cắt đứt liên lạc hoàn toàn, ép cô vào thế không thể thương lượng.
"Trời ơi..." Lan gục đầu xuống hai bàn tay, bật khóc nức nở. Sự nhục nhã, nỗi sợ hãi bị hủy hoại thanh danh (đoạn clip bị gửi cho mẹ và sếp) bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Nếu đoạn video đó lọt ra ngoài, sự nghiệp, danh dự, và cả gia đình cô sẽ tan nát.
Cô không còn đường lui nữa.
Ánh mắt đẫm lệ của Lan hướng về chiếc hộp nhung đen. Bàn tay cô run rẩy vươn tới, bật nắp hộp ra.
Bên trong là một chiếc quần lót bằng ren mỏng tang màu đỏ chót. Nhưng khi Lan nhấc nó lên, đồng tử cô giãn to hết cỡ vì kinh hãi.
Đó là một chiếc quần lót xẻ đáy (crotchless).
Nó có cạp quần, có viền ren viền quanh đùi, nhưng toàn bộ khu vực tam giác mật ở giữa bị khoét thủng một lỗ lớn. Nếu mặc thứ này vào, hai mép lồn của cô sẽ phơi bày hoàn toàn ra ngoài, cọ xát trực tiếp vào bất cứ lớp vải nào mặc bên ngoài nó.
"Đồ điên... anh bị điên rồi Thành ơi..." Lan nghẹn ngào, chửi rủa trong vô vọng.
Nhưng, cơ thể của người đàn bà đã bước qua ranh giới sa ngã lại một lần nữa phản bội lý trí. Sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi tột cùng (fear play) và sự nhục mạ tàn nhẫn (degradation) tạo ra một kích thích tâm lý hắc ám. Bên dưới khe đùi Lan, hột le đột ngột giật nảy lên. Một luồng dâm thủy nóng hổi túa ra, chảy dọc theo kẽ hở giữa hai đùi non. Cô đang nứng. Cô sợ hãi mệnh lệnh của chồng, nhưng lại thèm khát bị anh ta thao túng.
Bảy giờ mười lăm phút.
Lan đứng trước gương trong phòng tắm. Cô nhắm nghiền mắt, xỏ chân vào chiếc quần lót ren đỏ biến thái.
Vải ren thô ráp ôm lấy hông, nhưng phần đũng quần lại trống hoác. Gió lạnh lùa vào khe thịt sưng tấy. Dâm thủy không có vải cotton thấm hút, cứ thế rỉ ra, nhầy nhụa chảy theo bắp đùi, rỏ thành từng giọt nhỏ xuống nền gạch men.
Lan khoác lên mình bộ áo dài lụa màu trắng tinh khôi. Vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo, thanh tao không một tì vết. Nhưng mỗi khi cô bước đi, lớp lụa của chiếc quần ống rộng lại ma sát trực tiếp vào hai mép môi bướm ướt sũng đang phơi trần qua lỗ khoét của nội y. Cảm giác nhột nhạt, dâm đãng truyền thẳng lên đại não, như một luồng điện giật liên hồi.
*Mười giờ sáng... chụp ảnh lồn gửi cho chồng...*
Lan cắn chặt môi đến rướm máu, xách chiếc túi da bước ra khỏi nhà. Hôm nay, mỗi phút đứng trên bục giảng trước hàng trăm sinh viên sẽ là một sự tra tấn nhục nhã và nứng ngập đến nghẹt thở.
Sáu giờ ba mươi sáng. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ hắt qua rèm cửa sổ phòng ngủ, mạ một lớp vàng óng lên tấm ga trải giường trắng muốt.
Lan giật mình tỉnh giấc. Đêm qua cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay sau cơn cực khoái nhục nhã trong nhà vệ sinh.
Chỗ nằm bên cạnh đã trống không, hơi ấm của Thành không còn. Chắc anh đã đi làm sớm. Lan thở phào nhẹ nhõm, một tay vò mái tóc rối bù, chuẩn bị ngồi dậy để sửa soạn đi dạy.
Nhưng, ánh mắt cô đột ngột khựng lại.
Ngay trên chiếc gối của Thành, đặt ngay ngắn một chiếc hộp nhung màu đen. Bên dưới chiếc hộp là một tờ giấy note màu vàng, nét chữ viết tay nắn nót, góc cạnh đặc trưng của một gã kiến trúc sư.
Lan nhíu mày. Thành tặng quà cho cô nhân dịp gì sao? Hay anh xin lỗi vì dạo này quá bận rộn? Cô mỉm cười nhạt, đưa tay nhấc tờ giấy note lên.
Chỉ vài giây sau khi lướt qua những dòng chữ đầu tiên, nụ cười trên môi Lan tắt ngấm. Máu trong huyết quản cô như đông cứng lại. Trái tim đập thót một nhịp rồi nện liên hồi vào lồng ngực như muốn vỡ tung.
*"Chào buổi sáng, vợ yêu.*
*Anh đã kiểm tra lịch sử truy cập trên chiếc iPad ở phòng khách. Đêm qua, em tự sướng trong nhà vệ sinh sướng chứ?*
*Anh cũng đã xem đoạn camera an ninh đó nhiều lần rồi. Thật sự bất ngờ đấy. Cô giáo Ngữ Văn đoan trang của anh lại có thể há miệng to đến thế để ngậm trọn con cặc của thằng Hải. Em rên rỉ dâm đãng lắm, cái lồn ướt sũng của em kẹp chặt lấy cặc nó trông thật tuyệt vời.*
*Bên trong hộp là quà anh tặng em. Mặc nó đi làm hôm nay. Đúng mười giờ sáng, em phải vào nhà vệ sinh giáo viên, vạch áo dài ra, dạng háng chụp một bức ảnh cái lồn đang chảy nước của em rồi gửi qua Zalo cho anh. Anh muốn xem em nứng đến mức nào khi đi dạy.*
*Nếu mười giờ lăm phút anh không nhận được ảnh, hoặc em dám mặc thứ khác, đoạn clip kia sẽ vô tình được gửi thẳng vào hộp thư của mẹ và group chat Khoa của sếp Đình.*
*Đừng làm anh thất vọng. Anh yêu em."*
Tờ giấy note rơi khỏi những ngón tay đang run lẩy bẩy của Lan, rớt xuống sàn gỗ.
"Không... không thể nào..." Lan lắp bắp, nước mắt ứa ra, tràn xuống hai gò má tái nhợt.
Thành biết! Không những biết, anh ta chính là kẻ đã quay lén. Cái vỏ bọc đạo mạo, điềm đạm của người chồng trí thức vỡ vụn, để lộ ra một con ác quỷ biến thái, bệnh hoạn đang tận hưởng việc chà đạp nhân phẩm của vợ. Anh ta không ghen tuông, không đánh đập, mà anh ta đang dùng chính sự nhơ nhuốc đó để tống tình cô, biến cô thành một con điếm phục tùng mệnh lệnh.
Lan cuống cuồng vồ lấy điện thoại, run rẩy bấm số của Thành.
*Tút... tút... tút... "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận..."*
Anh ta tắt máy. Một sự cắt đứt liên lạc hoàn toàn, ép cô vào thế không thể thương lượng.
"Trời ơi..." Lan gục đầu xuống hai bàn tay, bật khóc nức nở. Sự nhục nhã, nỗi sợ hãi bị hủy hoại thanh danh (đoạn clip bị gửi cho mẹ và sếp) bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Nếu đoạn video đó lọt ra ngoài, sự nghiệp, danh dự, và cả gia đình cô sẽ tan nát.
Cô không còn đường lui nữa.
Ánh mắt đẫm lệ của Lan hướng về chiếc hộp nhung đen. Bàn tay cô run rẩy vươn tới, bật nắp hộp ra.
Bên trong là một chiếc quần lót bằng ren mỏng tang màu đỏ chót. Nhưng khi Lan nhấc nó lên, đồng tử cô giãn to hết cỡ vì kinh hãi.
Đó là một chiếc quần lót xẻ đáy (crotchless).
Nó có cạp quần, có viền ren viền quanh đùi, nhưng toàn bộ khu vực tam giác mật ở giữa bị khoét thủng một lỗ lớn. Nếu mặc thứ này vào, hai mép lồn của cô sẽ phơi bày hoàn toàn ra ngoài, cọ xát trực tiếp vào bất cứ lớp vải nào mặc bên ngoài nó.
"Đồ điên... anh bị điên rồi Thành ơi..." Lan nghẹn ngào, chửi rủa trong vô vọng.
Nhưng, cơ thể của người đàn bà đã bước qua ranh giới sa ngã lại một lần nữa phản bội lý trí. Sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi tột cùng (fear play) và sự nhục mạ tàn nhẫn (degradation) tạo ra một kích thích tâm lý hắc ám. Bên dưới khe đùi Lan, hột le đột ngột giật nảy lên. Một luồng dâm thủy nóng hổi túa ra, chảy dọc theo kẽ hở giữa hai đùi non. Cô đang nứng. Cô sợ hãi mệnh lệnh của chồng, nhưng lại thèm khát bị anh ta thao túng.
Bảy giờ mười lăm phút.
Lan đứng trước gương trong phòng tắm. Cô nhắm nghiền mắt, xỏ chân vào chiếc quần lót ren đỏ biến thái.
Vải ren thô ráp ôm lấy hông, nhưng phần đũng quần lại trống hoác. Gió lạnh lùa vào khe thịt sưng tấy. Dâm thủy không có vải cotton thấm hút, cứ thế rỉ ra, nhầy nhụa chảy theo bắp đùi, rỏ thành từng giọt nhỏ xuống nền gạch men.
Lan khoác lên mình bộ áo dài lụa màu trắng tinh khôi. Vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo, thanh tao không một tì vết. Nhưng mỗi khi cô bước đi, lớp lụa của chiếc quần ống rộng lại ma sát trực tiếp vào hai mép môi bướm ướt sũng đang phơi trần qua lỗ khoét của nội y. Cảm giác nhột nhạt, dâm đãng truyền thẳng lên đại não, như một luồng điện giật liên hồi.
*Mười giờ sáng... chụp ảnh lồn gửi cho chồng...*
Lan cắn chặt môi đến rướm máu, xách chiếc túi da bước ra khỏi nhà. Hôm nay, mỗi phút đứng trên bục giảng trước hàng trăm sinh viên sẽ là một sự tra tấn nhục nhã và nứng ngập đến nghẹt thở.



