CHƯƠNG 1: BỮA TỐI DƯỚI GẦM BÀN
Căn hộ penthouse trị giá hơn hai triệu đô nằm trên tầng 35 của tòa tháp đắt đỏ bậc nhất Sài Gòn luôn chìm trong một sự hoàn hảo đến mức ngột ngạt. Mọi thứ, từ chiếc đèn chùm pha lê nhập khẩu Ý cho đến mảng tường ốp gỗ óc chó, đều được sắp đặt dưới bàn tay tính toán chi li của Thành - một kiến trúc sư cầu toàn đến mức cực đoan.
Và Lan, vợ anh, dường như cũng là một món nội thất đắt giá nhất trong không gian hoàn mỹ ấy.
Lan đứng trước đảo bếp lát đá cẩm thạch trắng, cẩn thận rưới nước sốt nấm truffle lên đĩa bò Wagyu. Tiếng xèo xèo êm tai vang lên. Cô đưa tay vuốt lại lọn tóc mây lòa xòa trước trán. Ở tuổi ba mươi hai, Lan mang vẻ đẹp mặn mà, đoan trang của một nữ giảng viên đại học khoa Ngữ Văn. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu đỏ rượu vang, ôm sát đường cong mềm mại mà không hề phô phang, mái tóc búi cao thanh lịch.
Màn hình điện thoại đặt trên mặt bếp sáng lên. Lại là một cuộc gọi nhỡ từ mẹ chồng. Lan khẽ thở dài, cảm thấy lồng ngực nặng trĩu. Ba năm kết hôn, những lời hỏi han bóng gió về chuyện sinh con ngày càng dày đặc, như những mũi kim đâm vào vỏ bọc hạnh phúc hoàn hảo mà cô và Thành đang cố duy trì. Áp lực vô hình ấy khiến cô luôn phải gồng mình, sống đúng chuẩn mực của một "cô giáo điểm mười", một nàng dâu trí thức.
Tiếng lách cách từ khóa cửa điện tử vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lan.
Thành bước vào. Anh cởi chiếc áo vest vắt lên thành ghế sofa. Ở tuổi ba mươi tám, Thành toát lên vẻ điềm đạm, trí thức với cặp kính gọng vàng và mùi nước hoa Tom Ford Oud Wood trầm ấm, lịch lãm.
"Em chuẩn bị xong hết chưa?" Thành bước tới phía sau Lan, vòng hai tay ôm lấy vòng eo thon gọn của vợ.
"Sắp xong rồi anh," Lan đáp, hơi rụt cổ lại khi cảm nhận được hơi thở ấm nóng của chồng phả vào gáy mình. "Anh Hải và vợ anh ấy mấy giờ đến?"
"Khoảng mười lăm phút nữa," Thành lầm bầm, chóp mũi cọ xát vào vành tai mẫn cảm của Lan. Bàn tay anh bắt đầu không an phận, trượt từ eo xuống dọc theo hông cô, ve vuốt nếp váy lụa trơn tuột.
Lan khẽ vặn mình, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ kính sát trần. "Đừng anh... nhỡ họ vào bây giờ. Hôm nay là lần đầu vợ chồng anh ấy đến chơi nhà..."
Thành không đáp. Bàn tay anh mạnh bạo vạch tà váy lụa xẻ tà của Lan sang một bên, luồn thẳng vào bên trong. Những ngón tay thon dài của vị kiến trúc sư miết dọc theo bắp đùi trắng nõn của vợ, rồi dừng lại ở viền mép của chiếc quần lót lọt khe bằng ren màu đen.
"Chiếc váy này rất đẹp," Thành thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm xuống mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Nhưng thứ bên trong thì vướng víu quá. Cởi nó ra đi."
Lan cứng đờ người. Chiếc muôi múc sốt trên tay cô suýt rơi xuống đất. "Anh... anh đùa à? Khách sắp đến rồi!"
"Anh không đùa," Thành xoay người Lan lại, ép sát cô vào mép bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Ánh mắt anh lóe lên một tia sáng dị thường, pha lẫn sự hưng phấn và quyền lực. "Thằng Hải, bạn anh, nó tinh mắt lắm. Ở phòng tập Gym của nó, bọn con gái mặc hở hang lượn lờ suốt ngày. Để xem lát nữa, nó có nhận ra cô giáo Ngữ Văn đoan trang, vợ của bạn thân nó... đang không mặc quần lót để tiếp khách hay không."
Lời nói của Thành như một luồng điện xẹt thẳng qua đại não Lan. Sự cấm kỵ, nỗi nhục nhã và một cảm giác râm ran kỳ lạ đan xen vào nhau.
"Thành... em xin anh... lỡ họ thấy thì sao..." Lan run rẩy, hai hốc mắt hơi đỏ lên. Cô luôn sợ hãi những trò chơi tình dục quái gở mà dạo gần đây Thành thường xuyên áp đặt.
Nhưng Thành không cho cô cơ hội từ chối. Anh luồn ngón tay vào sợi dây ren mỏng manh bên hông, giật mạnh. Cùng lúc đó, chuông cửa reo vang.
Lan giật thót mình, nhịp tim tăng vọt lên hàng trăm nhịp một phút. Dưới áp lực của tiếng chuông và ánh mắt ép buộc từ chồng, cô đành cắn chặt môi, tự tay kéo chiếc quần lót lọt khe tuột xuống khỏi đùi, rồi vội vàng vo viên giấu vào túi tạp dề.
Phía dưới lớp váy lụa đỏ giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Làn gió lạnh từ điều hòa trung tâm phả qua khe hở của lớp vải khiến Lan rùng mình. Nhưng thứ khiến cô run rẩy hơn cả là cảm giác hang sâu giữa hai chân mình đang dần nóng lên, hột le hơi sưng tấy, rỉ ra một vệt dâm thủy mỏng manh làm ướt nhẹ bắp đùi trong. Cô giáo điểm mười đang nứng nước chỉ vì một huyễn tưởng bệnh hoạn của chồng.
Thành mỉm cười hài lòng, hôn phớt lên má cô rồi sải bước ra mở cửa.
"Chào sếp Thành! Nhà đẹp quá, đúng là kiến trúc sư có khác!" Giọng nói ồm ồm, vang dội của Hải truyền vào.
Lan hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ mặt thanh lịch thường ngày, bước từ bếp ra phòng khách.
Đứng trước mặt cô là Hải và Mai. Mai trẻ trung, nóng bỏng trong chiếc váy bodycon ôm sát khoe trọn vòng ngực vĩ đại và đường cong bốc lửa, mùi nước hoa ngọt lịm xộc thẳng vào mũi. Nhưng ánh mắt Lan lại vô thức va vào người đàn ông đứng cạnh.
Hải hoàn toàn trái ngược với Thành. Nếu Thành là một bản vẽ hoàn hảo, thì Hải là một con thú hoang. Hắn mặc chiếc áo thun polo ôm sát, phô diễn khối cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay và vòm ngực rộng. Lấp ló dưới lớp cổ áo là những hình xăm mờ ảo. Hắn tỏa ra một mùi hương nam tính thô bạo – mùi của mồ hôi, testosterone và một chút khói thuốc lá.
"Chào chị Lan, nghe danh cô giáo đã lâu nay mới được gặp," Hải cười lớn, chủ động đưa tay ra.
Lan ngập ngừng chìa tay. Bàn tay thô ráp, chai sần vì nâng tạ của Hải nắm lấy tay cô. Hắn nắm chặt hơn mức cần thiết, ngón cái ma sát nhẹ vào mu bàn tay cô trong một tích tắc trước khi buông ra. Lan giật mình rụt tay về, có cảm giác như bị điện giật. Ánh mắt Hải lướt nhanh từ khuôn mặt ửng đỏ của cô, trượt xuống dọc theo đường cong của chiếc váy lụa đỏ, rồi dừng lại ở khe hở xẻ tà lộ ra bắp chân trắng muốt. Ánh nhìn đó sỗ sàng, đói khát như muốn lột sạch lớp vải trên người cô.
"Mọi người vào bàn đi, đồ ăn vừa chuẩn bị xong," Lan vội vã lên tiếng để xua tan bầu không khí ngột ngạt.
Bàn ăn dài dành cho tám người được phủ một lớp khăn trải bàn bằng vải linen trắng muốt, rủ xuống che kín toàn bộ phần dưới gầm bàn. Bốn người ngồi vào vị trí. Lan ngồi đối diện với Hải, còn Thành ngồi đối diện với Mai.
Phía trên mặt bàn, bữa tối diễn ra trong sự xã giao lịch thiệp. Thành rót rượu vang đỏ, phong thái tao nhã trò chuyện với Hải về kế hoạch mở rộng chuỗi phòng Gym. Mai thì ríu rít khen ngợi tài nấu ăn của Lan, hỏi han về công việc giảng dạy.
Vỏ bọc hoàn hảo được thiết lập.
Nhưng, kịch tính ngầm bắt đầu từ dưới gầm bàn.
Khi Lan đang mỉm cười gắp một miếng bò Wagyu vào đĩa của Mai, cô chợt nhận ra có thứ gì đó chạm vào cổ chân mình. Một vật thể cứng, lạnh. Mũi giày da của đàn ông.
Lan khẽ khựng lại, đôi đũa trên tay hơi chệch đi. Cô nghĩ là Hải vô tình vung vẩy chân. Cô âm thầm rút chân về phía sau ghế.
Nhưng, chiếc giày da ấy không dừng lại. Nó vươn tới, móc vào cổ chân cô, rồi chậm rãi... cực kỳ chậm rãi... cọ xát và trượt dần lên bắp chân trần của cô.
Trái tim Lan như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngẩng phắt lên nhìn Hải. Hắn ta vẫn đang cầm ly rượu vang, cười nói ha hả với Thành về chuyện thị trường bất động sản. Gương mặt hắn thản nhiên đến mức đáng sợ, không có lấy một tia bối rối, trong khi dưới gầm bàn tối tăm, mũi giày của hắn đang ngang nhiên xâm phạm thân thể vợ của bạn thân mình.
Lan muốn rụt chân lại, nhưng gầm bàn quá chật hẹp, và chân cô thì mềm nhũn vì hoảng sợ. Mỗi nhịp cọ xát của lớp da giày khô cứng vào bắp chân mượt mà lại gửi một luồng kích thích chạy dọc sống lưng cô.
"Thịt bò hôm nay mềm quá, chị Lan ướp gia vị gì mà ngon thế?" Mai hỏi, ánh mắt ngây thơ nhìn Lan.
"Chị... chị dùng một chút tiêu đen và... và rosemary..." Giọng Lan hơi run rẩy. Cô bấu chặt các đầu ngón tay vào mép khăn trải bàn.
Đừng... làm ơn dừng lại... Lan gào thét trong câm lặng.
Chiếc giày da của Hải đã trượt qua đầu gối, tiến vào phần đùi non nhạy cảm của Lan. Hắn biết rõ cô đang mặc váy xẻ tà. Mũi giày của hắn lách vào giữa hai đùi cô, ép chúng banh nhẹ ra.
Cảm giác hoảng loạn nhường chỗ cho một sự thật tàn khốc: Phía dưới lớp váy đỏ này, Lan hoàn toàn trần truồng. Không có một lớp vải nilon hay ren nào bảo vệ. Cái lồn của cô đang phơi bày trước mũi giày của gã đàn ông xa lạ.
Không được! Hắn sẽ biết! Hắn sẽ chạm vào nó mất!
Lan liếc ánh mắt cầu cứu và hoảng loạn về phía Thành, người đang ngồi ngay cạnh cô. Cô hy vọng Thành sẽ nhận ra sự kỳ lạ của cô, sẽ làm rớt một chiếc nĩa để cúi xuống nhìn, sẽ chấm dứt sự quấy rối trắng trợn này.
Nhưng cảnh tượng đập vào mắt Lan khiến cô như rơi xuống vực thẳm.
Thành đang mỉm cười nâng ly với Mai. Gương mặt anh ta vẫn điềm đạm, tao nhã. Nhưng, tầm mắt của Thành không hề nhìn Mai. Qua cặp kính gọng vàng, ánh mắt Thành đang rũ xuống, chằm chằm nhìn vào lớp khăn trải bàn trắng phau, nơi che giấu hành động bẩn thỉu đang diễn ra bên dưới.
Lan vô thức hạ tầm nhìn theo hướng mắt chồng. Phía dưới lớp quần tây phẳng phiu của Thành, ngay tại vị trí đũng quần, một khối cộm khổng lồ đang dần nhô lên, vạch ra hình dáng rõ rệt của một con cặc đang căng cứng đến mức sắp làm rách vải.
Anh ta biết.
Một tiếng "oong" vang lên trong đầu Lan. Thành biết Hải đang làm gì. Thậm chí, anh ta đang cực kỳ hưng phấn vì điều đó. Anh ta ép cô cởi quần lót là vì khoảnh khắc này.
Sự phản bội, nỗi nhục nhã ê chề và một luồng khoái cảm cấm kỵ đen tối đột ngột đánh úp lấy tâm trí vị nữ giảng viên.
Ngay khoảnh khắc Lan mất tập trung vì phát hiện ra bí mật của chồng, mũi giày của Hải đã trượt thẳng vào giữa hai bắp đùi non, thô bạo nhấn mạnh vào vùng kín của cô.
Lớp da cứng cáp cọ xát trực tiếp lên phần hột le đang sưng tấy.
"Ưm..." Lan không kìm được, bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ nghẹn trong cổ họng.
"Sao thế chị Lan? Chị mệt à?" Mai lo lắng hỏi.
"Không... chị không sao... tại chị cắn phải lưỡi..." Lan nói dối, hai vành tai đỏ rực như máu.
Dưới gầm bàn, cái lồn khít rịt của cô giáo đã bắt đầu co thắt dữ dội. Dâm thủy từ bên trong hang sâu vô thức trào ra, làm ướt sũng cả mũi giày da của Hải, bôi trơn cho từng cú cọ xát mang tính nhục mạ và kích dục tột độ ngay trước mặt hai người bạn đời.
Căn hộ penthouse trị giá hơn hai triệu đô nằm trên tầng 35 của tòa tháp đắt đỏ bậc nhất Sài Gòn luôn chìm trong một sự hoàn hảo đến mức ngột ngạt. Mọi thứ, từ chiếc đèn chùm pha lê nhập khẩu Ý cho đến mảng tường ốp gỗ óc chó, đều được sắp đặt dưới bàn tay tính toán chi li của Thành - một kiến trúc sư cầu toàn đến mức cực đoan.
Và Lan, vợ anh, dường như cũng là một món nội thất đắt giá nhất trong không gian hoàn mỹ ấy.
Lan đứng trước đảo bếp lát đá cẩm thạch trắng, cẩn thận rưới nước sốt nấm truffle lên đĩa bò Wagyu. Tiếng xèo xèo êm tai vang lên. Cô đưa tay vuốt lại lọn tóc mây lòa xòa trước trán. Ở tuổi ba mươi hai, Lan mang vẻ đẹp mặn mà, đoan trang của một nữ giảng viên đại học khoa Ngữ Văn. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu đỏ rượu vang, ôm sát đường cong mềm mại mà không hề phô phang, mái tóc búi cao thanh lịch.
Màn hình điện thoại đặt trên mặt bếp sáng lên. Lại là một cuộc gọi nhỡ từ mẹ chồng. Lan khẽ thở dài, cảm thấy lồng ngực nặng trĩu. Ba năm kết hôn, những lời hỏi han bóng gió về chuyện sinh con ngày càng dày đặc, như những mũi kim đâm vào vỏ bọc hạnh phúc hoàn hảo mà cô và Thành đang cố duy trì. Áp lực vô hình ấy khiến cô luôn phải gồng mình, sống đúng chuẩn mực của một "cô giáo điểm mười", một nàng dâu trí thức.
Tiếng lách cách từ khóa cửa điện tử vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lan.
Thành bước vào. Anh cởi chiếc áo vest vắt lên thành ghế sofa. Ở tuổi ba mươi tám, Thành toát lên vẻ điềm đạm, trí thức với cặp kính gọng vàng và mùi nước hoa Tom Ford Oud Wood trầm ấm, lịch lãm.
"Em chuẩn bị xong hết chưa?" Thành bước tới phía sau Lan, vòng hai tay ôm lấy vòng eo thon gọn của vợ.
"Sắp xong rồi anh," Lan đáp, hơi rụt cổ lại khi cảm nhận được hơi thở ấm nóng của chồng phả vào gáy mình. "Anh Hải và vợ anh ấy mấy giờ đến?"
"Khoảng mười lăm phút nữa," Thành lầm bầm, chóp mũi cọ xát vào vành tai mẫn cảm của Lan. Bàn tay anh bắt đầu không an phận, trượt từ eo xuống dọc theo hông cô, ve vuốt nếp váy lụa trơn tuột.
Lan khẽ vặn mình, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ kính sát trần. "Đừng anh... nhỡ họ vào bây giờ. Hôm nay là lần đầu vợ chồng anh ấy đến chơi nhà..."
Thành không đáp. Bàn tay anh mạnh bạo vạch tà váy lụa xẻ tà của Lan sang một bên, luồn thẳng vào bên trong. Những ngón tay thon dài của vị kiến trúc sư miết dọc theo bắp đùi trắng nõn của vợ, rồi dừng lại ở viền mép của chiếc quần lót lọt khe bằng ren màu đen.
"Chiếc váy này rất đẹp," Thành thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm xuống mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Nhưng thứ bên trong thì vướng víu quá. Cởi nó ra đi."
Lan cứng đờ người. Chiếc muôi múc sốt trên tay cô suýt rơi xuống đất. "Anh... anh đùa à? Khách sắp đến rồi!"
"Anh không đùa," Thành xoay người Lan lại, ép sát cô vào mép bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Ánh mắt anh lóe lên một tia sáng dị thường, pha lẫn sự hưng phấn và quyền lực. "Thằng Hải, bạn anh, nó tinh mắt lắm. Ở phòng tập Gym của nó, bọn con gái mặc hở hang lượn lờ suốt ngày. Để xem lát nữa, nó có nhận ra cô giáo Ngữ Văn đoan trang, vợ của bạn thân nó... đang không mặc quần lót để tiếp khách hay không."
Lời nói của Thành như một luồng điện xẹt thẳng qua đại não Lan. Sự cấm kỵ, nỗi nhục nhã và một cảm giác râm ran kỳ lạ đan xen vào nhau.
"Thành... em xin anh... lỡ họ thấy thì sao..." Lan run rẩy, hai hốc mắt hơi đỏ lên. Cô luôn sợ hãi những trò chơi tình dục quái gở mà dạo gần đây Thành thường xuyên áp đặt.
Nhưng Thành không cho cô cơ hội từ chối. Anh luồn ngón tay vào sợi dây ren mỏng manh bên hông, giật mạnh. Cùng lúc đó, chuông cửa reo vang.
Lan giật thót mình, nhịp tim tăng vọt lên hàng trăm nhịp một phút. Dưới áp lực của tiếng chuông và ánh mắt ép buộc từ chồng, cô đành cắn chặt môi, tự tay kéo chiếc quần lót lọt khe tuột xuống khỏi đùi, rồi vội vàng vo viên giấu vào túi tạp dề.
Phía dưới lớp váy lụa đỏ giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Làn gió lạnh từ điều hòa trung tâm phả qua khe hở của lớp vải khiến Lan rùng mình. Nhưng thứ khiến cô run rẩy hơn cả là cảm giác hang sâu giữa hai chân mình đang dần nóng lên, hột le hơi sưng tấy, rỉ ra một vệt dâm thủy mỏng manh làm ướt nhẹ bắp đùi trong. Cô giáo điểm mười đang nứng nước chỉ vì một huyễn tưởng bệnh hoạn của chồng.
Thành mỉm cười hài lòng, hôn phớt lên má cô rồi sải bước ra mở cửa.
"Chào sếp Thành! Nhà đẹp quá, đúng là kiến trúc sư có khác!" Giọng nói ồm ồm, vang dội của Hải truyền vào.
Lan hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ mặt thanh lịch thường ngày, bước từ bếp ra phòng khách.
Đứng trước mặt cô là Hải và Mai. Mai trẻ trung, nóng bỏng trong chiếc váy bodycon ôm sát khoe trọn vòng ngực vĩ đại và đường cong bốc lửa, mùi nước hoa ngọt lịm xộc thẳng vào mũi. Nhưng ánh mắt Lan lại vô thức va vào người đàn ông đứng cạnh.
Hải hoàn toàn trái ngược với Thành. Nếu Thành là một bản vẽ hoàn hảo, thì Hải là một con thú hoang. Hắn mặc chiếc áo thun polo ôm sát, phô diễn khối cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay và vòm ngực rộng. Lấp ló dưới lớp cổ áo là những hình xăm mờ ảo. Hắn tỏa ra một mùi hương nam tính thô bạo – mùi của mồ hôi, testosterone và một chút khói thuốc lá.
"Chào chị Lan, nghe danh cô giáo đã lâu nay mới được gặp," Hải cười lớn, chủ động đưa tay ra.
Lan ngập ngừng chìa tay. Bàn tay thô ráp, chai sần vì nâng tạ của Hải nắm lấy tay cô. Hắn nắm chặt hơn mức cần thiết, ngón cái ma sát nhẹ vào mu bàn tay cô trong một tích tắc trước khi buông ra. Lan giật mình rụt tay về, có cảm giác như bị điện giật. Ánh mắt Hải lướt nhanh từ khuôn mặt ửng đỏ của cô, trượt xuống dọc theo đường cong của chiếc váy lụa đỏ, rồi dừng lại ở khe hở xẻ tà lộ ra bắp chân trắng muốt. Ánh nhìn đó sỗ sàng, đói khát như muốn lột sạch lớp vải trên người cô.
"Mọi người vào bàn đi, đồ ăn vừa chuẩn bị xong," Lan vội vã lên tiếng để xua tan bầu không khí ngột ngạt.
Bàn ăn dài dành cho tám người được phủ một lớp khăn trải bàn bằng vải linen trắng muốt, rủ xuống che kín toàn bộ phần dưới gầm bàn. Bốn người ngồi vào vị trí. Lan ngồi đối diện với Hải, còn Thành ngồi đối diện với Mai.
Phía trên mặt bàn, bữa tối diễn ra trong sự xã giao lịch thiệp. Thành rót rượu vang đỏ, phong thái tao nhã trò chuyện với Hải về kế hoạch mở rộng chuỗi phòng Gym. Mai thì ríu rít khen ngợi tài nấu ăn của Lan, hỏi han về công việc giảng dạy.
Vỏ bọc hoàn hảo được thiết lập.
Nhưng, kịch tính ngầm bắt đầu từ dưới gầm bàn.
Khi Lan đang mỉm cười gắp một miếng bò Wagyu vào đĩa của Mai, cô chợt nhận ra có thứ gì đó chạm vào cổ chân mình. Một vật thể cứng, lạnh. Mũi giày da của đàn ông.
Lan khẽ khựng lại, đôi đũa trên tay hơi chệch đi. Cô nghĩ là Hải vô tình vung vẩy chân. Cô âm thầm rút chân về phía sau ghế.
Nhưng, chiếc giày da ấy không dừng lại. Nó vươn tới, móc vào cổ chân cô, rồi chậm rãi... cực kỳ chậm rãi... cọ xát và trượt dần lên bắp chân trần của cô.
Trái tim Lan như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngẩng phắt lên nhìn Hải. Hắn ta vẫn đang cầm ly rượu vang, cười nói ha hả với Thành về chuyện thị trường bất động sản. Gương mặt hắn thản nhiên đến mức đáng sợ, không có lấy một tia bối rối, trong khi dưới gầm bàn tối tăm, mũi giày của hắn đang ngang nhiên xâm phạm thân thể vợ của bạn thân mình.
Lan muốn rụt chân lại, nhưng gầm bàn quá chật hẹp, và chân cô thì mềm nhũn vì hoảng sợ. Mỗi nhịp cọ xát của lớp da giày khô cứng vào bắp chân mượt mà lại gửi một luồng kích thích chạy dọc sống lưng cô.
"Thịt bò hôm nay mềm quá, chị Lan ướp gia vị gì mà ngon thế?" Mai hỏi, ánh mắt ngây thơ nhìn Lan.
"Chị... chị dùng một chút tiêu đen và... và rosemary..." Giọng Lan hơi run rẩy. Cô bấu chặt các đầu ngón tay vào mép khăn trải bàn.
Đừng... làm ơn dừng lại... Lan gào thét trong câm lặng.
Chiếc giày da của Hải đã trượt qua đầu gối, tiến vào phần đùi non nhạy cảm của Lan. Hắn biết rõ cô đang mặc váy xẻ tà. Mũi giày của hắn lách vào giữa hai đùi cô, ép chúng banh nhẹ ra.
Cảm giác hoảng loạn nhường chỗ cho một sự thật tàn khốc: Phía dưới lớp váy đỏ này, Lan hoàn toàn trần truồng. Không có một lớp vải nilon hay ren nào bảo vệ. Cái lồn của cô đang phơi bày trước mũi giày của gã đàn ông xa lạ.
Không được! Hắn sẽ biết! Hắn sẽ chạm vào nó mất!
Lan liếc ánh mắt cầu cứu và hoảng loạn về phía Thành, người đang ngồi ngay cạnh cô. Cô hy vọng Thành sẽ nhận ra sự kỳ lạ của cô, sẽ làm rớt một chiếc nĩa để cúi xuống nhìn, sẽ chấm dứt sự quấy rối trắng trợn này.
Nhưng cảnh tượng đập vào mắt Lan khiến cô như rơi xuống vực thẳm.
Thành đang mỉm cười nâng ly với Mai. Gương mặt anh ta vẫn điềm đạm, tao nhã. Nhưng, tầm mắt của Thành không hề nhìn Mai. Qua cặp kính gọng vàng, ánh mắt Thành đang rũ xuống, chằm chằm nhìn vào lớp khăn trải bàn trắng phau, nơi che giấu hành động bẩn thỉu đang diễn ra bên dưới.
Lan vô thức hạ tầm nhìn theo hướng mắt chồng. Phía dưới lớp quần tây phẳng phiu của Thành, ngay tại vị trí đũng quần, một khối cộm khổng lồ đang dần nhô lên, vạch ra hình dáng rõ rệt của một con cặc đang căng cứng đến mức sắp làm rách vải.
Anh ta biết.
Một tiếng "oong" vang lên trong đầu Lan. Thành biết Hải đang làm gì. Thậm chí, anh ta đang cực kỳ hưng phấn vì điều đó. Anh ta ép cô cởi quần lót là vì khoảnh khắc này.
Sự phản bội, nỗi nhục nhã ê chề và một luồng khoái cảm cấm kỵ đen tối đột ngột đánh úp lấy tâm trí vị nữ giảng viên.
Ngay khoảnh khắc Lan mất tập trung vì phát hiện ra bí mật của chồng, mũi giày của Hải đã trượt thẳng vào giữa hai bắp đùi non, thô bạo nhấn mạnh vào vùng kín của cô.
Lớp da cứng cáp cọ xát trực tiếp lên phần hột le đang sưng tấy.
"Ưm..." Lan không kìm được, bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ nghẹn trong cổ họng.
"Sao thế chị Lan? Chị mệt à?" Mai lo lắng hỏi.
"Không... chị không sao... tại chị cắn phải lưỡi..." Lan nói dối, hai vành tai đỏ rực như máu.
Dưới gầm bàn, cái lồn khít rịt của cô giáo đã bắt đầu co thắt dữ dội. Dâm thủy từ bên trong hang sâu vô thức trào ra, làm ướt sũng cả mũi giày da của Hải, bôi trơn cho từng cú cọ xát mang tính nhục mạ và kích dục tột độ ngay trước mặt hai người bạn đời.
Chỉnh sửa cuối:



