Chap 11
Hôm nay đầu tuần, đúng như lịch hẹn từ trước, Minh gọi cho tui đến hotel đón ông Hoàng, lần đâu gặp gỡ tui nhận thấy ông Hoàng là người rất lịch sự, câu cửa miệng luôn là 2 từ "cảm ơn". Tui đưa ông Hoàng xuống nhà máy ờ Bình Dương, ở đó tui cũng thấy có Thanh và Minh đi cùng vài người trong cty. Cái nghề tài xế chở sếp kể ra cũng nhàn, tui ngồi chờ trong xe cho đến giờ trưa thì chở ông Hoàng đi ăn trưa, dĩ nhiên là có Thanh và Minh đến chỗ ăn trưa, nhưng họ đi xe khác. Sau giờ ăn trưa tui nhận dc lệnh chở ông ấy đến 1 quán cafe ở quận Gò Vấp, 1 quán cafe rất đẹp và nổi tiếng. Trên đường đi tui và ông Hoàng trò truyện cũng khá cởi mở, nói đủ mọi chuyện, ông Hoàng thấy tui lanh lẹ liền giao cho tui nhiệu vụ tìm 1 căn hộ cho thuê ngắn ngày, ông ấy nói để tiện cho việc dẫn bồ về ở chung. Tui bỗng chột dạ, lo lắng khi những ngày sắp tới Thanh phải qua ở với ông ấy.
Tới quán cafe, ông Hoàng vào trong còn tui thì ngồi chờ ở ngoài, đang ngồi xem phim youtube thì có tin nhắn của Thanh.
- Sao rồi ck? thấy cv như vậy ổn ko?
- Ổn mà, chạy vậy khoẻ re. hihi
- Vậy tốt rồi, em sợ anh ko quen á.
- anh ok mà, hôm nay thấy Minh có vẻ lạnh nhạt với em nhỉ, ông sếp cũng vậy.
- Bt mà, đi làm chứ có phải đi chơi đâu. haha. Ông nham nhở vừa thôi.
- Lúc nãy tính lại bóp đít, nhìn cái mông thấy ghét. kaka
- Dám? ck mà làm gì là bị cho nghỉ việc ngay.
- Mắc gì cho nghỉ, chim trời cá biển ng ơi, ai nhanh tay thì dc thôi. haha
- hihi. sếp đâu rồi? sao anh nt đc? ko lái à?
- Ồng đang cafe, a ngồi chờ ở ngoài nè.
- Cafe? với ai?
- Ai biết, a đâu có dc đi cùng. Làm gì mà điều tra ổng vậy? sợ mất à? haha
- Mốc xì, có ổng sợ mất em á, hẹn tối nay rồi nha Văn.
- Thiệt hả, mới về SG là hẹn liền ha.
- Dạ, mà ko nói với em, nói qua anh Minh, thấy ghét.
- Chảnh ha. haha. rồi tối hẹn ở đâu?
- Ờ nhà mình á, em và ổng cùng sợ ra ngoài. Tối anh đi ra quán phụ đi ha, xong em nhắn rồi hãy về.
- Ok, con vk đỹ, đuổi ck đi để chịch với trai. Tối nay tui cũng xử lí cô đó. he he
- Ui trời, khổ ghê...sao ai cũng đe doạ tui, em làm gì có lỗi đâu.
- Là sao? Ai nữa?
- Ko có gì, vậy nha, em vào làm.
Tui ngồi chờ cũng hơn 30 phút, xem hết bản tin trên youtube, rồi lướt web...thời gian trôi qua chậm thiệt. Như một thói quen, tui mở máy ra nghe lén xem Thanh đang làm gì, chủ yếu là giết thời gian chứ ko có ý định gì từ trước. Thật lạ, sao âm thanh im ắng quá, rồi bỗng nhiên tiếng rên rỉ của Thanh, âm thanh phạch phạch quen thuộc. Tui vội kết nối vào camera, nó đang online, nhưng internet yếu quá, ko thể nào xem đc hình ảnh, nó cứ loading hoài tui lại trở ra với chiếc máy nghe lén, chấp nhận nghe thôi chứ ko xem đc, chắc chắn là Thanh đang làm tình cùng ai đó, tui đoán đó là Minh, vì thằng Tân ko hẹn Thanh vào giờ này, nó nghĩ là cô ấy phải đi làm. Tui xem định vị thì đúng là Thanh đang ở trong 1 hotel tại Bình Dương, vậy là ăn trưa xong cả Minh và Thanh ko về Sai Gon mà vào hotel.
https://drive.google.com/file/d/1RMlpTLwHyB-uhZK4EvEAthSVGPIjzfQq/view?usp=drive_link
Đang nghe những âm thanh dâm đãng từ con vợ thì bỗng nhiên ông sếp Hoàng gọi, ổng nói tới đón ổng, tui báo là đang ờ phía trước quán cafe. Khoảng 5 phút sau thì ông Hoàng đi ra, từ phía cổng quán cafe tui nhìn thấy ổng đi cùng 1 người con gái. Ôi trời, tui đứng hình chết trân luôn...phải đến hơn 5 giây tui mới tỉnh người lại đc, ông Hoàng đang đi cùng Thuý - em vợ tui, con bé đang nắm tay ông Hoàng đi tới, đầu óc tui hoang mang, bối rối xen lẫn sợ hãi. Phải làm sao đây? sao con bé lại quen ông Hoàng? Rồi Thanh có biết ko? nếu ko biết thì sao? Rồi lộ ra chuyện tui và Thanh là vợ chồng thì sao?...mặt tui tái mét khi ông Hoàng mở cửa xe, con bé Thuý vào trong xe trước, rồi ông Hoàng vòng qua bên kia vào xe (Tui đc yêu cầu là ko cần mở cửa xe cho ổng, chứ ko phải ko biết nguyên tắc phục vụ. Có lẽ đó là phong cách của ông Hoàng). Vừa vào xe con bé Thuý chào tui.
Thuý: Hello anh tài xế.
Tui: Hi em
Thuý: Ủa, anh rể...sao ở đây? Ui trời ơi.
Tui: Ờ...thì...anh...
Ông Hoàng cũng vào trong xe vội hỏi: Biết nhau à?
Thuý: Anh rể em đó, ck chị Hai em.
Hoàng: OMG, trái đất này nhỏ thiệt. haha
Thuý chồm lên phía ghế tài xế nói với giọng điệu trẻ con: Sao Hai ở đây zợ? đi làm hay quen anh Hoàng?
Hoàng: Tài xế của anh đó, cty mới hợp đồng.
Thuý: Ủa, sao lại đi làm thuê vậy Hai?
Tui: Ờ...thì...mà thôi...lát về nhà anh nói cho nghe.
Xe lăn bánh về Rex Hotel, tui liếc nhìn vào kính hậu thấy con bé Thuý ngồi nép sát vào ông Hoàng, vòng tay qua nắm tay ông Hoàng, bất ngờ tui nhìn lên mặt con bé, tui giựt bắn người, con bé cũng đang nhìn tui qua gương, tui vội nhìn đường, rồi nhìn lại nó, ui trời, nó vẫn đang nhìn tui, tui nheo mắt ra dấu khiểu khó hiểu, nó lập tức trừng mắt to với tui, kiểu như nó đang trách tui. Con bé Thuý mở lời trước.
Thuý: Hai.
Tui: Gì?
Thuý: Hai chạy xe vậy lâu chưa?
Tui: Ngày đầu á.
Thuý: Trùng hợp ha, rồi bà Hai có biết ko?
Tui sợ muốn xỉu luôn khi con bé nhắc đến Thanh: Ờ...biết...mà...đề anh tập trung lái xe...lát nói chuyện.
Thuý: Xì..ì..ì...lất tới nơi nói nha...lạ quá nha...
Ông Hoàng cũng đang đăm chiêu nhìn ra ngoài đường, tui đoán là ông ấy cũng đang bối rối, rõ ràng mối quan hệ của ông ấy và Thuý có gì đó. Đoạn đường về Rex Hotel sao lại ngắn quá, giao thông cũng lại rất thuận lợi. Tui vẫn chưa biết suy tính sao đế nói chuyện với con bé. Tui đc hướng dẫn chạy xe thẳng xuống tầng hầm, ông Hoàng chào tạm biệt rồi lên phòng, còn lại tui và con bé Thuý trong xe, nó đi lên phía ghế trên ngồi song song với tui. Tui cố gắng làm những việc gì đó cho bớt thừa thãi không gian, tui tránh nhìn thẳng mặt nó. Không gian im lặng cũng vài phút rồi, ko thấy nó nói gì, tui đành quay qua tính mở lời trước, tui lại giựt mình khi con bé đang ngồi khóc ngon lành. Tui ko biết xử trí ra sao.
- Uầy...gì..vậy..? con bé này? Sao khóc?
Con bé oà lên nói trong cơn nấc: Hai có sao ko?...bà Hai quá đáng thiệt...bả lấy hết tiền theo trai pk?...sao Hai phải đi làm thuê vậy?...
Tui như người chết đi sống lại khi nghe vậy, tui nói lớn: Ui...trời đất...mày điên à...sao nghĩ chị mình như vậy?...làm thuê thì có sao...anh ổn mà.
Con bé lau nước mắt, khẽ cười nham nhở: Thiệt hả...sao phải đi làm thuê...làm chủ quán cafe...chủ hãng...cho thuê xe cho sướng.
Tui: Sướng bà nội mày, quán cafe bé xíu...nuôi 3 đứa nhân viên...ở đâu ra chuyện làm chủ hãng cho thuê xe? Có cái xe chạy dịch vụ đó con, cực lắm.
Thuý: hihi...ủa, em tưởng anh bảnh lắm, haha...mà làm tái xế vậy có ăn hơn à?
Tui: Ừ...nhàn hơn...1 tháng 40tr, chưa kể xăng và tiền chạy ngoài giờ.
Thuý: Ui, vậy cũng ok ha.
Tui: Ừ...chưa gì la toáng lên à...mà sao quen ổng vậy? giống như cặp bồ nha.
Thuý: hihi. Quen qua mạng á. Chắc em sẽ đi Mỹ.
Tui: Trời đất ơi...rồi mày tính sao với thằng Trung?...mà ổng lớn ngang ngửa Ba Má đó, khùng hả?
Thuý: Bởi...ta nói anh em gì mà ko biết gì về nhau...em chia tay với Trung 1 tháng rồi đó. Còn việc ổng già thì kệ đi, miễn là bảo lãnh em qua Mỹ rồi lúc đó em tính. hihi
Tui: Ờ...cũng đc...anh em mình sẽ gặp nhau bên đó.
Thuý: Thì đó...Hai ok ha. hihi
Tui: Ủa, anh liên quan gì mà ok hay ko ok?
Thuý: Giấu Má giúp em, giấu bà Hai luôn nữa.
Tui: Rồi tính giấu đến khi nào? chuyện này ko phải chuyện nhỏ đâu nha, Má biết là mệt à.
Thuý: Để em tính...khi nào ổng làm giấy tờ thì em sẽ nói với Má nè.
Tui: Ưm..vậy cũng đc.
Thuý: Cảm ơn Hai nha...em đi lên ha.
Tui: Ủa, lên...lên phòng với..ổng...ở chung?
Thuý: Chứ gì nữa...ng ta cặp bồ mà.
Tui bỗng nhiên vô duyên (nhưng cũng rất có ích khi nói câu này): À..haha...mà nhìn cũng ngon đấy, hèn gì ổng mê.
Thuý lườm tui thật sâu: Ủa...giờ mới biết sao?...trễ rồi nha cưng. hihi.
Con bé ra khỏi xe còn tui ngồ đó suy nghĩ đến việc là thế nào để Thanh ko biết ông Hoàng đang cặp với Thuý và cũng ko phải giấu chuyện Thanh đang làm cho cty của ông Hoàng. Là 2 chị em nhưng Thanh và Thuý cũng ko giống nhau nhiều, Thanh giống Ba nhiều, còn Thuý thì giống Mẹ, có lẽ vậy nên ông Hoàng ko nhận ra 2 người là chị em. Thanh thì ông Hoàng đang xem là chơi bời, còn Thuý thì chưa biế ông ấy thế nào, tui thầm nghĩ là sẽ tìm hiểu xem ông ta thế nào với Thuý.
Ngồi 1 mình cũng chán, tui nhắn tin tán gẫu với thằng Tân, sẵn tiện rủ nó tối nay đi làm vài chai, vì tồi nay tui ko về nhà sớm đc.
- Alo, tối nhau làm vài chai ko?
- Ok anh trai, quận 4 ha, mấy giờ anh?
- 7h, đang ở đâu đó? nếu rảnh nc xíu. hihi
- Lúc này em đang rảnh, nhưng thằng nhỏ của em đang bận. haha
Nó gửi cho tui tấm hình kèm theo dòng tin nhắn: "Ngay lúc này, mới bắt đầu"
https://drive.google.com/file/d/1eNTpQ36HrLq_ocUHWYhAvtRw3NOGIA-6/view?usp=drive_link
Tui vội vàng nhắn lại: Thanh?
Thằng Tân ko thèm trả lời tui vội vàng mở định vị và máy nghe lén, OMG, đúng là định vị chỉ ra Thanh đang ờ trong 1 hotel ở quận 2, tui nghe tiếng tivi rõ ràng. Vậy là Thanh đang ở cùng thằng Minh trong Hotel. Tui vội vàng xin wifi trong hotel, mặc dù vẫn lag nhưng khá hơn lúc khi nãy một chút, tui đã thấy đc hình ảnh, nhưng chăn mền và ánh sáng quá yếu nên tui xem cũng ko rõ.
https://drive.google.com/file/d/1C_Vzh54Lr87amchmGLIk6IWCi3yiiX3m/view?usp=drive_link
https://drive.google.com/file/d/1lyXJ5ui3BXhmqfJV_8_s-IaFXGnCndBD/view?usp=drive
Thú thật là xem những hình ảnh đó nhưng tui cũng ko có hứng thú gì nhiều nữa, trong đầu tui bận rộn với những lo lắng khi ông Hoàng đang cùng lúc quen cả Thanh và Thuý, tui lại người đã bị lộ thân phận là anh rể của Thuý. Tui rùng mình khi tưởng tượng đến việc này bị bại lộ. Có lẽ vợ chồng tui phải bỏ xứ mà đi. Tui nhận đc tin nhắn từ ông Hoàng, ổng nhắn tui có thể về nhà vì tối nay ổng ko đi đâu. Luồng suy nghĩ của tui lại ùa đến hình ảnh con bé Thuý, tui tưởng tượng nó đang trên giường cùng người đàn ông mập ú kia, có gì đó gen tức, thực sự bực tức, cái cảm giác mà ko hề xảy ra nếu người con gái trên giường của ông Hoàng là Thanh. Bỗng nhiên con bé Thuý lại gọi cho tui.
- Hai, về chưa?
- Chưa, chuẩn bị ra khỏi gara thôi.
- Đi ăn tối với tụi em nha, xong rồi Hai chở em về nhà luôn.
- Ok, vậy anh chờ ờ đây.
- U ki Hai.
Khoảng 5 phút sau, Thuý và ông Hoàng cũng xuống tới và vào xe. Ông Hoàng ko còn ngồi phía ghế sau nữa mà chủ động lên ngồi ghế phụ phía trên cùng tui, Thuý thì ngồi ghế sau. Thấy tui có vẻ ngạc nhiên, ông Hoàng nhanh chóng mở lời trước.
Hoàng: Hết giờ làm việc rồi anh Văn, bây giờ là tụi tui đi nhờ xe anh Văn nha.
Thuý: Người nhà mà, ổng mà ăn hiếp Hai là nói em biết. hihi
Tui: Ờ...dạ...em hiểu rồi sếp.
Thuý: Sếp gì nữa, thoải mái đi Hai.
Hoàng: Ừ, đúng đó, thoải mái đi, tui lỡ có gì sai anh Văn nói nha, đừng méc Thuý. haha
Tui cũng bắt đầu thấy thoải mái tinh thần hơn: haha...có vẻ như anh Hoàng sợ zợ nha.
Hoàng: haha...vợ mà, ai cũng sợ.
Tui liếc nhìn con bé Thuý, nó nheo mắt với tui ra vẻ như ngầm nói "em bây giờ bảnh rồi nha Hai". Trong suốt bữa tối, Thuý và ông Hoàng ra sức lấy lòng tui, đặc biệt là ông Hoàng, ông ta liên tục tỏ ra là người ga lăng hòng lấy điểm từ tui. Nhìn thái độ kèo trên của Thuý cũng làm cho tui thấy an lòng, thực sự là an lòng. Vì nếu ko có chuyện của Thanh thì con bé lấy đc ông Hoàng cũng ko tệ, điểm trừ duy nhất của ông ấy là hơn con bé đúng 20 tuổi. Ăn xong, cả 3 băng qua bên đường ngồi uống sinh tố lề đường, ông Hoàng lại lấy điểm từ tui khi chứng tỏ ông ấy ko phải người kênh kiệu gì, ngồi ngay ven đường uống sinh tố chứng tỏ ông ấy đang cố gắng hoà nhập với con bé Thuý, tui nghĩ ông ấy là 1 người đàn ông đủ tinh tế để con bé Thuý yêu thực sự. Cả 3 tụi tui nói chuyện rất hợp gu, ông Hoàng cũng là 1 người vui tính, những câu chuyện của ông ấy khiến tui và Thuý thấy rất thú vị. Tui bỗng nhiên như quên hết mọi lo lắng mà cảm thấy vui, ko biết vì sao vui, có lẽ vui vì thấy Thuý vui, con bé đang hạnh phúc. Tui giật mình khi phone rung, là thằng Tân gọi cho tui.
- Alo, tới chưa anh trai, em tới 30 phút rồi đó.
- Ui trời...sorry nha...anh tưởng em đang đi với Thanh nên huỷ kèo.
- Đâu có, hẹn nhậu mà ba.
- Thanh đâu?
- Về nhà rồi, em cũng đang buồn í, muốn tâm sự với anh trai.
- Ui, vậy à...chuyện gì vậy?
- Chuyện liên quan đến Thanh.
- Ồ, bây giờ anh trong quận 10, chờ anh chạy qua đc ko?
- Đc, em chờ.
Tui vội vàng chào Hoàng và Thuý đi trước, tui vào xe và nhìn về phía Thuý và Hoàng, con bé Thuý vẫn nhìn tui, nó giờ tay vậy tạm biệt tui, khuôn mặt con bé toát lên vẻ happy, tui cũng vậy tay tạm biệt con bé. Đúng lúc này, Thanh gọi cho tui.
- Alo ck.
- Gì đó vk?
- Khi nào ck về? ổng bắt ck tăng ca?
- Ờ...thì ông muốn đi ăn tối...sao vậy? Vk...đang chờ ổng?
- Ko, huỷ kèo rồi, ổng đâu có tới.
- Vậy vk đang ở đâu?
- Ở nhà nè...đói bụng, nếu về đc thì mình đi ăn.
Tim tui như thắt lại, thực sự đau lòng khi nghe giọng nói của Thanh có vẻ yếu ớt, tui tưởng tượng ra cô ấy vừa mới khóc xong. Tui dừng lại lấy hơi rồi nói tiếp.
- Em buồn à?...
- Dạ...hic...anh về đc ko?
- Đc...anh về ngay.
Tui gọi cho thằng Tân: Alo Tân, sorry em nha...anh ko qua đc...sếp chưa cho đi.
- Híc..anh trai...em ngồi đây chờ anh...trễ em cũng chờ.
Tui cũng ko quan tâm nhiều đến nó nên nói vội rồi off phone: Ok
Tui đi nhanh vào nhà, Thanh đang ngồi ờ phòng khác với chiếc váy màu đen rất đẹp và sexy, tui nói ngay khi vừa vào nhà.
- Chu choa, tính đi đâu mà mặc đẹp dzữ bay. haha
- Đói meo, đi ăn chớ đi đâu.
- Gì mà make up cẩn thận vậy.
- Vậy cho ck thích, ck yêu. hihi
Tui ngồi xuống bên cạnh nói với giọng trầm sen lẫn lo lắng: Sao buồn? Chuyện ông Hoàng cho leo cây?
- Khùng hả...liên quan gì, ổng ko tới là em mừng á.
- Ủa, a tưởng em thích ổng.
- Khùng, thích đâu...em bình thường...với ổng.
- Vậy thì buồn chuyện gì?
- Chuyện...Tân...
Tui ngạc nhiên: What?...suprise nha...có chuyện gì với nó?
Thanh ko nói nữa mà quay mặt đi chỗ khác, tui cố kéo cô ấy quay mặt lại thì thấy nước mắt rơi lả chả, tui nhận ra có việc gì đó rất nghiêm trọng. Tui hớt hải hói tiếp.
- Chuyện gì...em làm anh sợ đó nha...chuyện gì vậy? Nó làm gì...
Phải đến 1 phút sau Thanh mới nói: Hic...cũng ko có gì...em nhạy cảm quá thôi...nó...nói yêu em...hic...
- Trời đất...bà con nít vừa thôi... thì vk đẹp mà...nó yêu thì có sao...khóc gì trời...
Thanh cười trong cơn khóc: hihi...thì...em nhạy cảm mà...thấy...tội nghiệp...nó...
- À...đủ mẹ...bà cũng yêu nó rồi pk?
- Anh đứng có khùng nha...thấy nó...cũng tốt...sợ nó có tình cảm...rồi...nó buồn thôi...
Tui im lặng một lúc, tui thực rối bời, tui bắt đầu ko tin tưởng Thanh nữa, tui bắt đầu gen, cơn gen thực sự ập tới nên tui mới chửi thề với Thanh. Thanh quay qua ôm tui nói.
- Từ chiều tới giờ, em nhớ ck...muốn về nhà ôm ck ngay.
- Chiều em đi với thằng Tân à.
- Ừm...nó nói có tình cảm làm em tuột mood luôn.
- Hèn gì nó cũng nói anh đi nhậu...nói là đang buồn.
Tối hôm đó, 2 vơ chồng tui đi ra ngoài mua đồ ăn mang về nhà ngồi ăn cùng nhau và đi ngủ, thằng tân chờ ko đc tui cũng đề lại tin nhắn hẹn gặp ngày mai. Trong 2 ngày kế tiếp, tâm lý của Thanh rất bình thường, đi làm và về nhà cơm nước bt. Tui cũng tạm an tâm và gác lại mọi chuyện. Thằng Tân gọi tui liên tục trong 2 ngày qua, tui cũng thấy Thanh off phone khi thằng Tân gọi.
Trốn tránh mãi cũng ko phải cách, tui nghe phone và hẹn thằng Tân vào tối nay. Tui vào phòng nói chuyện với Thanh trước.
- Anh có hẹn thằng Tân tồi nay.
- Ừ..thì sao? em ko đi đâu.
- Anh nói vậy thôi, đâu có rù em đi chung.
- Ừm, vậy anh đi đi.
- Nếu thằng Tân biết control mọi việc...em có đồng ý gặp lại nó ko?
- Ko
- Sao vậy?
- Thì em thấy ko hứng với ng như vậy.
- Là em sợ có tình cảm với nó?
- Khùng, never nha, anh ko tin em thì có
- Sao nói vậy, anh ko tin em mà cho như vậy à
- Vậy mắc gì anh nói với nó là em có ck rồi? Quê chớ...nó xem em là người hư hỏng đó.
Tui giứt mình cố nhớ lại xem đã nói như vậy với thằng Tân hay chưa, rõ ràng ko, chưa từng nói. Tui lập tức lớn tiếng.
- Nè...ăn nói cho đàng hoàng nha...tui ko có nói vậy.
- Ủa...mắc gì lớn tiếng vậy?...anh ko nói thì ai nói...mà em có giận đâu...ck ko vui nên em stop rồi...nó chẳng là gì để ảnh hưởng gia đình mình.
- Ai nói ko vui, anh thấy em với nó...vui mà..ko hiều có chuyện gì.
- Nó bắt lọn em...tự nhiên nói yêu em...rồi nói là bỏ ck đi, nó cưới em...ui trời ơi...nghe sợ chết mẹ.
Tui phì cười khi nghe vậy: haha...chết mày chưa Thanh...ai biểu sung quá làm chi...phi công nhỏ hơn 8 tuổi đó nha.
- hihi...thằng khùng hết sức... nghĩ sao...
- Mà nè, nó con nít mà...nói năng táo lao vậy thôi...nghĩ sao cưới xin gì đc, gia đình nó nữa...ai chấp nhận.
- Ờ ha. hihi...thằng con nít thiệt.
- Tui thấy bà con nít hơn nó đó. Hơi đâu tin lời nó nói thiệt. Tỉnh táo đi Thanh.
- hihi...thì tại em sợ...mất ck...
- Khùng nha, cỡ đó sao mà qua đc tui...tui ko sợ mắc gì bà sợ.
- hihi. dạ...
- Vậy tui đi gặp nó nha, nhắn gì ko?
- Ko...mà nó nhắn em qua trời, nếu em...quay lại với nó...có gì...anh nhắc nhở em nha.
- Nứng rồi phải ko? thèm chết mẹ mà bày đặt.
- hihi...chời hết năm nay thôi mà.
Tui ra ngoài xe rồi gọi cho thằng Tân, la nó 1 chập cho nó tỉnh cái đầu, đại ý là tui khuyên nó chơi là cứ chơi thôi, đừng quan tâm đến gia đình riêng tư của Thanh, và cũng ko quên nhắc nó là đừng có chụp mũ Thanh về việc có chồng và cũng đừng có vu khống cho tui đã nói chuyện đời tư của Thanh. Thằng Tân hiểu ra và rồi rít xin lỗi, tui vào rủ Thanh đi ăn tối với tui và Tân, cũng là đề cho Tân có cơ hội làm lành. Cô nàng vui vẻ đồng ý, vội vàng vào thay đồ và trang điểm, tui cũng vui lây khi thấy vợ vui vẻ trờ lại, xúng xính chuẩn bị đi gặp trai có khác, Thanh mặc chiếc đầm rất đẹp và trẻ trung.
https://drive.google.com/file/d/1V-Dt8BdclKHdBMoHFwdGmCt9b-jlqdrn/view?usp=drive_link
Thằng Tân hẹn đến hầm rượu bên quận 12, thằng Tân và Thanh sau vài phút giận hơn cũng vui vẻ trờ lại, có vài ly bia vào thì thằng Tân bắt đầu táy máy chân tay, tui liếc xuống phía dưới là thấy tay nó đang xoa đùi Thanh. Con bé nhân viên vào mở karaoke lên theo yêu cầu của tui, ngồi hát vài bài để cho 2 đứa nó tự nhiên. Tui đứng lên đi vào toilet, đoán là sẽ có chuyện hay để coi nên tui giấu cái phone (tui có 2 phone) vào phía sau hộp giấy, nguy trang cẩn thận rồi lấy cái phone còn lại gọi video vào đó, tui cầm phone đi ra ngoài, ra dấu cho 2 người đó biết là ra ngoài nghe phone. Tui tìm 1 góc vắng ngoài sân của nhà hàng ngồi theo dõi. Một lúc sau tui thấy thằng Tân đi vào toilet trước, nó đứng đó khoảng 10 giây sau là Thanh cũng đi vào, tín hiệu ko dc rõ lắm nên tui quay lại phòng với hy vọng tín hiệu tốt hơn, nhưng cũng ko khá hơn bao nhiêu, bị lag liên tục, nhưng tui cũng xem đc một chút hình ảnh và hiểu chuyện gì đang xảy ra bên trong toilet.
https://drive.google.com/file/d/1JzI3aB6KHkCimurlTKr-Vtgg6b3XMhKR/view?usp=drive_link
15 phút sau 2 người cũng đi ra, thằng Tân ra tính tiền, còn tui và Thanh ngồi đó, Thanh xin phép tui đi hotel với Tân, tui đồng ý vớ điều kiện là cắm cục xạc vào phone để tui định vị đc là đang ở đâu, làm vậy tui sẽ an tâm (tui nói với Thanh là cục sạc đó định vị dc Thanh), đĩ nhiên là Thanh đồng ý. Tui đi vào toilet lấy chiếc phone phụ rồi ra về trước. Tui về nhà mở phone ra xem hình ảnh Thanh và Tân làm tình.
https://drive.google.com/file/d/1RP-Xuq3pPOeHuyjtqWOi4w1nqpKay8zp/view?usp=drive_link
Làm tình xong 2 người đó vẫn nằm ôm ấp nhau trò truyện, tui ngồi xem youtube cũng chán, tui lần mò vào tin nhắn của Thanh, tất nhiên là xem ông Hoàng và Thanh nói gì, những tin nhắn mới nhắn sáng nay.
Hoàng: Sáng mai 9 giờ nhé, địa chỉ đây...
Thanh: Dạ chú
Tui xem địa chỉ thì thấy đó chính là căn hộ mà tui thuê cho ông Hoàng, đã thuê 2 ngày nay nhưng ko thấy ông Hoàng về đó, vì tui đưa ông ấy về Rex hotel suốt 2 ngày nay, tui còn giữ 1 thẻ để có thể ra vô căn hộ đó. Ngà mai có lẽ là ngà đầu tiên ông Hoàng về căn hộ đó, Tui liền nảy ra ý định điên rồ, tui gom đại 2 chiếc camera và lên xe chạy đến căn hộ đó. Thật may mắn, đùng là ko có ai ờ đây, ông Hoàng vẫn ở hotel, tui run run đi vào trong và lắp đặt 2 chiếc camera, 1 phòng khách và 1 phòng ngủ.
Sáng thứ 7 cuối tuần nhưng Thanh vẫn rời khỏi nhà từ sớm với lí do là đi tiếp khách của cty, tui cũng biết là Thanh đi đâu nên cũng ko hỏi thêm. Đúng 9 giờ sáng, Thanh đi vào căn hộ cùng 2 người đàn ông, ko phải, đúng ra là 2 thằng thanh niên, nó còn quá nhỏ để gọi là thanh niên. Ui trời, tui phải bụm miệng khi Thanh gọi 1 thằng là anh.
Thanh: Anh ngồi chờ em xíu nha, chắc chú John đến trễ. (John là tên ông Hoàng)
Thằng nhóc gật đầu mà ko nói gì, Thanh vào trong toilet rồi đi ra với 1 bộ đồ mặc ở nhà, nó chỉ là chiếc áo thun dài. 1 thằng nhỏ loay hoay với dưới bếp hình như đang pha nước, Thanh đến bên cạnh rồi lấy remote mở tivi, Thanh và thằng nhỏ nói gì đó nghe ko rõ, 1 lúc sau Thanh đi xuống gian bếp, tim tui đập thình thịch vì ngạc nhiên xem lẫn hồi hộp. Tui hồi hộp theo dõi trò chơi mới của Thanh và Hoàng, 2 người này thật lắm chiêu trò. Bỗng nhiên tui thấy có tin nhắn trong FB của Thanh, là tin nhắn của bạn, ko có gì để xem, tui lại tò mò mở tin nhắn của Thanh với ông Hoàng xem thế nào, lúc sáng nay 7 giờ.
Hoàng: Chú tới trễ nhé, khoảng 11 giờ.
Thanh: Dạ chú, vậy con sẽ đi cafe.
Hoàng: Có hẹn với Alex, nếu đc thì con cafe với nó trước nhé.
Thanh: Dạ chú, mà Alex còn nhỏ quá, có ok ko vậy chú?
Hoàng: 17 tuổi rồi, thấy nó nói chuyện nó cũng kinh nghiệm rồi.
Thanh: Sao ko rủ...anh Minh?
Hoàng: Từ từ...chú muốn vậy trước.
Tui lần mò qua tin nhắn khác, đây rồi, tin nhắn từ Alex Ngô.
Alex: Chú John nhắn tới trễ, em có muốn gặp anh trước ko?
Thanh: Cafe trước ha. Mấy giờ anh đi đc?
Alex: No, vào chỗ hẹn luôn đi, anh ko muốn cafe.
Thanh: Vậy à, anh tụi mình gặp nhau trước hả? chú John có biết ko?
Alex: Ko, he ko biết, gặp anh cho ít sữa đặc uống cafe. hehe
Thanh: ghê...hihi. vậy 9 giờ gặp nhé.
Tui như muốn nổ tung lồng ngưc khi xem tin nhắn tui lại dán mắt vào màn hình xem tình thế nào, Thanh đi từ gian bếp vào phòng ngủ, Thanh thay bộ đồ ngủ vào thì 1 thằng nhóc cũng vừa bước vào phòng, tui thấy Thanh chốt cửa phòng lại kèm theo câu nói. "vậy cho chắc ăn. hihi"..."Có sao đâu, anh ko cho vào nó ko dám"... Thằng nhỏ vừa nói vừa cời quần áo, Thanh lên giường là nó nhảy chồm lên người Thanh và bắt đầu nắc, đúng là trẻ con, thằng này có vẻ hấp tấp.
https://drive.google.com/file/d/1vVmQY7bYsKvbyQ25RCLfDpPGE94w6vd7/view?usp=drive_link
Khoàng 10 phút sau, Thanh thay đồ rồi đi ra phòng khách, thằng nhóc Alex vẫn nằm trong phòng ngủ, Thanh xuống gian bếp làm gì đó, tui thấy thằng nhóc còn lại (nó cao và ốm hơn thằng Alex) tui ko xem đc những gì ở gian bếp, chỉ thấy khoảng 15 phút là Thanh đi lên phòng khách, thằng nhóc cũng cầm quần đi theo Thanh lại phòng khách ngồi, 2 người nói gì đó với nhau vài câu, khoảng 10 phút sau Thanh lại đi vào phòng ngủ, Thanh thay đồ ngủ và lep lên giường, dĩ nhiên là thằng Alex lại tiếp tục nắc Thanh. Ko có gì khác với lần trước, vẫn là trai trên gái dưới.
https://drive.google.com/file/d/1W22AqZLZEvlJeg12_tJaouRJUSqT--0y/view?usp=drive_link
Thằng nhóc kia đi ra khỏi căn hộ, co lẽ nó đi đâu đó hoặc đi về. Thằng Alex vẫn nằm lì trong phòng ngủ, Thanh ngồi ở phòng khách nhắn tin, đó tin nhắn với ông Hoàng.
- Chú tới chưa, gần 11 giờ rồi
- Đang dưới sảnh nè, chờ lấy food xong mang lên luôn.
- Cho chú xem nè, sáng giờ uống sữa đặc 3 shot rồi đó. Mua gì cho bé ăn lấy lại sức nhé.
- Mạnh quá vậy, 3 shot rồi?
- Dạ, hihi. xíu lên đây em kể cho chú nghe.
Thanh gửi kèm theo clip.
https://drive.google.com/file/d/14orqt2wHGMn7ULgI85opwIbQDBSAQDjS/view?usp=drive_link
Bỗng nhiên tui có điện thoại của Thuý, vì đang hồi hộp theo dõi nên tui ko nghe máy, nó lại tiếp tục gọi lần thứ 2, tui đành phải nghe máy vì sợ có chuyện gì gấp.
Thuý: Hello anh rể, chị Thanh có nhà ko?
Tui khẽ chột dạ: Ko...có chuyện gì à?
Thuý: Ủa, bả đi đâu? Nãy giờ em gọi ko nghe máy luôn.
Tui: À...ừ...thì hôm nay đi công việc cho cty hay sao á.
Thuý: Ờ...có mình anh ờ nhà thôi hả?
Tui: Ừ.
Thuý: Vậy đi ăn trưa với tụi em đi, tính mời 2 ông bà đi ăn trưa mà bà Thanh ko có nhà thì anh đi 1 mình cũng đc nè.
Tui: Ơ...với ông Hoàng à?
Thuý: Chứ với nữa, đi ăn với tụi em nha, tụi em cần nhiều hình ảnh với bạn bè, người thân...
Tui thầm nghĩ trong đầu là ông Hoàng đang bận hẹn với Thanh nên sẽ ko có chuyện ăn trưa nay đc, vậy nên tui đồng ý. Rất nhanh, khoảng 5 phút sau ông Hoàng gọi cho tui, tui ko ngờ là ổng bỏ cuộc hẹn vì Thuý muốn đi ăn trưa, ổng muốn tui tới đón Thuý rồi đến đón ổng tại hotel. Tui bị vào tình huống ko muốn đi cũng đành phải đi, tui lại vào xem video và để chế độ recoding cho camera. Trong video là Thanh và 2 thằng nhóc kia đang ăn uống ngay tại phòng khách của căn hộ, quả nhiên là ông Hoàng đã cancel, ko xuất hiện trong video. Lúc này tui nhận ra việc của Thuý và ông Hoàng ko hề đơn giản, rõ ràng Thuý có 1 vị trí quan trọng với ông Hoàng nên ổng bỏ cả cuộc chơi vì Thuý muốn đi ăn.
Tui bắt đầu lo lắng về tình huống này, mọi chuyện ko còn là cuộc chơi đơn thuần nữa, tui ngồi xâu chuỗi lại tất cả những dũ liệu, ông Hoàng biết đc những gì? chưa biết gì? Tui bỗng nhận ra có thể giải quyết tình huống 1 cách rất dễ dàng, vì rõ ràng ông Hoàng ko hề biết tui biết việc ăn chơi của Thanh và ổng. Tui sẽ tiếp tục đóng vai là người chồng khờ khạo. Tui liện gọi cho Thuý nói là bận việc nên sẽ đón trễ, nó nhanh chóng đồng ý, kế tiếp tui gọi cho ông Hoàng và hẹn muốn nói chuyện quan trọng trước khi gặp Thuý, vì còn sớm nên ông Hoàng cũng đồng ý. Tui và ông Hoàng ngồi uống cafe ngay trước Hotel của ổng. Tui nhanh chóng mở lời trước.
- Anh Hoàng nè, có một sự thật nói ra mong anh bỏ qua nhé.
- Dạ...anh Văn cứ nói, ng nhà mà.
Tui khẽ giật mình khi ổng dạ vâng với tui: hihi...cũng ko có gì, chỉ là việc liên quan đến gia đình tui.
- Ồ...anh Văn cứ nói, nói thiệt là...tui...thật lòng với bé Thuý, cũng phải nhờ anh giúp đỡ nhiều.
- Ồ...anh Hoàng thiệt lòng với bé Thuý à?
- Yeah, Love her, it's the truth.
- Haiza...thiệt ngại quá...thật ra...tui và Thanh là vợ chồng.
- OMG...really?...
Tui gật đầu, ông Hoàng có vẻ choáng váng, ông ta quay ra nhìn về phía ngoài đường, nhìn thái độ của ông ấy là biết đang rất shock và có gì đó xen lẫn hoang mang, phải đến 5 phút sau ông ấy mới quay qua tui cười nhạt nói rồi ngoáy li cafe uống 1 ngụm. Đúng là người đàn ông từng trải, ông Hoàng nhanh chóng tìm ra lối thoát sau vài phút, có lẽ là ông ấy đã soạn lại các dữ liệu để tiếp tục câu chuyện. Ông Hoàng mở lời trước.
- Thanh...về làm cho cty...mới đây phải ko?
- Ừm...thì...phải dầu chuyện là vợ chồng...để tiện cho việc...tui lái xe cho cty.
- Dạ...cũng sorry anh Văn về việc này. Tui ko phải là ng ra qui định như vậy.
- Ko phải là qui đinh, mà là...sợ ng ta dị nghị à...
- Dạ, vậy...có sao đâu...bây giờ biết nhau như vậy thì càng tốt, giúp đỡ nhau...mà anh em mình...có thể là ...anh em cột chèo..haha
- haha...Sài Gòn nhỏ thật...
- Tui nghĩ Thuý sẽ vui, khi biết là anh chị đang làm cho cty.
- Ừ...cũng phải cho Thuý biết, anh muốn tiến xa với Thuý thì trước sau gì cũng phải gặp.
- Mà...anh Văn biết...Minh lâu chưa?
- Mới biết đc vài ngày nay à.
- À..ừm...thì Minh là sếp trực tiếp của Thanh đó.
- Ừ, có nghe Thanh nói.
2 anh em ngồi trò truyện thêm khoảng 30 phút, cả tui và ông Hoàng đều vui vẻ, thoải mái như trút đc gánh nặng trong lòng, trong lúc trò truyện ông Hoàng dò xét xem tui có biết việc ăn chơi của ổng và Thanh ko, thêm cả việc tui có biết việc Minh và Thanh đang cặp kè ahy ko nữa, dĩ nhiên là tui giả vợ như ko biết gì, ông Hoàng nói tui đi đón Thuý rồi ông ta sẽ đến đó bằng Grap, tui ko đi đón Thuý mà gọi cho con bé nói là tự đến điểm hẹn vì tui bị kẹt xe, con bé vui vẻ đồng ý. Tui đậu xe vào lề đường mở video ra xem thế nào. Ko còn thấy ai trong đó, đèn tối thui và ko có ai ở đó. Bỗng nhiên tui nhận dc điện thoại của Thanh.