Chương 20: Cánh cửa phòng xông hơi
Tít. Cạch.
Âm thanh mở khóa điện tử vang lên khô khốc. Vũ thô bạo đẩy mạnh cánh cửa gỗ sồi dày cộp. Gã gần như xách bổng Hạ lên, ném cô vào bên trong rồi lập tức đóng sầm cửa lại, vặn chốt khóa an toàn. Đèn báo trạng thái bên ngoài chuyển sang màu đỏ.
Một luồng hơi nóng hầm hập, đặc quánh mùi gỗ thông nồng nặc và hơi nước lập tức bủa vây lấy hai người. Căn phòng VIP chỉ rộng chừng sáu mét vuông, không có camera, cách âm tuyệt đối. Tiếng nhạc EDM ầm ĩ của phòng tập bên ngoài hoàn toàn bị cắt đứt. Ở đây chỉ còn lại tiếng rít của máy xông hơi và tiếng thở dốc ồ ồ như dã thú của Vũ.
Hạ loạng choạng lùi lại, bắp chân va vào băng ghế gỗ nhiều tầng. Hơi nóng khiến cô gần như ngạt thở. Lớp mồ hôi lạnh toát trên trán cô lập tức bị thay thế bởi những giọt mồ hôi túa ra như tắm.
"Cậu... Vũ... từ từ đã..." Hạ run rẩy, hai tay giơ lên trước ngực phòng thủ. Đôi mắt cô mở to, hoảng loạn nhìn gã thanh niên da ngăm đang chằm chằm tiến về phía mình.
Vũ không nói một lời. Sự sỉ nhục từ những lời nói của Phong ban nãy đã biến gã thành một con thú bị thương, điên cuồng khao khát cắn xé. Gã bước tới, gạt phăng hai cánh tay yếu ớt của Hạ, tóm chặt lấy cổ áo chiếc bra thể thao của cô.
Xoạc!
Một lực xé bạo liệt vang lên. Đường chỉ may chắc chắn của chiếc áo tập bị giật tung. Hai bầu ngực trắng ngần, căng tức của Hạ lập tức nẩy lên, phơi bày trần trụi trong không khí nóng rực.
"A! Cậu điên à!" Hạ hét lên, vội vã đưa hai tay lên che ngực. Nước mắt sinh lý trào ra khỏi khóe mi vì hoảng sợ.
"Điên? Chị bảo tôi điên?" Vũ nghiến răng, khớp hàm bạnh ra. Gã nắm chặt lấy hai cổ tay Hạ, dùng sức mạnh áp đảo ghim chặt chúng lên vách gỗ nóng rực ngay trên đỉnh đầu cô. Cơ thể gồ ghề đầy cơ bắp của gã ép sát vào người cô, nghiền nát mọi khoảng cách. "Không phải thằng chồng bóng bẩy của chị vừa ra lệnh cho tôi làm vậy sao? Hắn ném chị cho tôi như ném một khúc xương cho chó! Chị cao quý lắm hả, đồ đĩ thỏa?"
Từng lời chửi rủa dơ bẩn văng ra, ghim thẳng vào màng nhĩ Hạ. Cô nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lã chã rơi hòa cùng mồ hôi, mặn chát đọng lại trên khóe môi. Lớp vỏ bọc phu nhân thanh lịch bị lột sạch, không chừa lại lấy một mảnh vải che thân cho nhân phẩm của cô.
Nhưng điều kinh hoàng nhất là, giữa những lời lăng mạ thô bỉ ấy, giữa cái hơi nóng ngột ngạt của phòng xông hơi và sự đau đớn khi bị ghim chặt tay... vùng bụng dưới của Hạ lại cuộn lên một cơn co thắt dữ dội. Mật lệnh của Phong văng vẳng trong tiềm thức: Ngoan ngoãn phối hợp... Hãy để cậu ta bẻ gãy em.
Vũ cúi gầm mặt xuống. Mùi bạc hà gắt gao pha lẫn mùi mồ hôi nam tính xộc thẳng vào khoang mũi Hạ. Gã không hôn cô. Gã há miệng, thô bạo ngậm lấy một bên nhũ hoa đang sưng tấy của cô, dùng răng cắn mạnh và mút mát như muốn nuốt chửng nó.
"Ưm...!" Hạ cong vút sống lưng, hai chân vô thức cọ xát vào nhau.
Bàn tay còn lại của Vũ trượt dọc theo đường cong eo hông Hạ, luồn vào cạp chiếc quần legging thể thao, hung hăng kéo tuột nó xuống tận mắt cá chân. Và rồi, động tác của gã khựng lại.
Đập vào mắt gã là mẩu quần lót ren màu đỏ chót — loại G-string xẻ đáy hoàn toàn trống hoác, thiết kế sinh ra chỉ để phục vụ cho sự dâm đãng. Dịch vị trơn nhớp nháp đã túa ra ướt đẫm, rỉ thành từng giọt men theo mép ren đỏ, nhầy nhụa đến mức không thể che giấu.
Vũ sững sờ mất một giây. Ánh mắt gã chuyển từ mẩu ren dâm dật lên khuôn mặt đang đỏ bừng vì nhục nhã của người phụ nữ thượng lưu. Cơn giận dữ của gã lập tức bị thứ dục vọng hèn mạt nuốt chửng. Gã cười khẩy, nụ cười tối tăm và khinh miệt.
"Hóa ra chị đã chuẩn bị sẵn để banh háng cho tôi rồi cơ đấy," Vũ gằn giọng, ngón tay cái thô ráp đầy vết chai của gã tàn nhẫn chà xát thẳng vào hạt ngọc đang sưng mọng giữa kẽ xẻ của chiếc quần lót đỏ. "Miệng thì kêu cứu, mà cái lồn rách đáy này thì chảy nước ròng ròng mong tôi đụ chị chết đi được, đúng không?"
"Không... đừng nói... a... xin cậu..." Hạ nức nở, giọng van xin vỡ vụn thành những tiếng rên rỉ đê mê. Ngón tay của gã miết quá mạnh, quá thô bạo, khiến một luồng điện kích thích đánh sập nơ-ron thần kinh cuối cùng của cô.
Vũ không đợi thêm một giây nào nữa. Gã lùi lại nửa bước, vội vã kéo khóa quần, lôi ra cự vật đang căng cứng, nóng rực. Không dạo đầu nhẹ nhàng. Không vuốt ve chuẩn bị. Bàn tay to lớn của gã bóp chặt lấy eo Hạ, nhấc bổng cô lên mặt băng ghế gỗ tầng hai.
"Chổng mông lên," Vũ ra lệnh, giọng khàn đặc.
Hạ cắn chặt môi dưới đến rơm rớm máu. Nỗi sợ hãi và khao khát hòa quyện tạo thành một chất xúc tác điên cuồng. Theo một bản năng hèn mạt nhất, cô ngoan ngoãn xoay người lại, gục mặt xuống mặt gỗ nóng ran, hai tay bám chặt lấy mép ghế. Bờ mông trắng ngần, căng mẩy của vị nữ quản lý chổng cao lên không khí, hoàn toàn dâng hiến vùng nhạy cảm ướt sũng cho kẻ bề dưới.
Phịch!
Vũ đâm thẳng vào từ phía sau. Đâm lút cán, không hề khoan nhượng.
"Aaaa!" Hạ hét lên một tiếng thất thanh. Sự xâm nhập thô bạo, khô khốc đâm toạc lớp phòng bị của cô, thọc sâu đến tận cổ tử cung. Cảm giác căng tức, buốt óc ập đến.
Nhưng ngay sau đó, dòng nước dâm dồi dào của cô đã lập tức bôi trơn cho dị vật xa lạ. Đau đớn nhường chỗ cho một cơn sóng cực khoái bạo liệt.
Bạch! Bạch! Bạch!
Vũ bắt đầu nắc dồn dập. Tiếng da thịt va đập chát chúa vang dội trong căn phòng xông hơi cách âm. Gã đụ cô như một cỗ máy đóng cọc, mang theo toàn bộ sự phẫn nộ bị khinh bỉ lúc ngoài sảnh trút thẳng vào bên trong cô. Bàn tay gã vươn lên, túm chặt lấy mái tóc dài đang bết mồ hôi của Hạ, giật ngược ra sau, ép cô phải ngửa cổ lên chịu đựng.
"Thằng chồng chị... hộc... có đụ chị mạnh như thế này không?" Vũ thở dốc, mồ hôi từ trán gã nhỏ tong tong xuống tấm lưng trần đang run bần bật của cô. "Đồ đàn bà dâm đãng... rên to lên cho tôi!"
Hạ không thể trả lời. Lỗ lồn của cô co bóp điên cuồng, siết chặt lấy thứ vũ khí gồ ghề của gã. Khớp xương ngón tay cô trắng bệch vì bấu vào mặt gỗ. Lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cô vừa khóc, nước mắt giàn giụa, vừa lắc lư hông đón nhận từng cú thúc tàn bạo. Sự nhục nhã khi bị lột trần, bị chửi bới, bị đối xử như một món đồ chơi tình dục rẻ tiền lại chính là liều thuốc độc kích thích mạnh nhất cô từng nếm trải.
Cô đang phản bội chồng. Nhưng đồng thời, cô lại đang ngoan ngoãn thực thi chính mệnh lệnh của chồng. Cái cảm giác ngang trái, bệnh hoạn đó dồn cô vào một góc chết của khoái cảm.
"Ph... Phong... a... Phong ơi..."
Giữa cơn cực khoái mù mịt, Hạ vô thức bật ra tiếng gọi tên chồng.
Câu nói đó giống như một can xăng hắt thẳng vào ngọn lửa ghen tuông hèn kém của Vũ. Đang nằm dưới thân gã, đang bị gã đụ cho rên rỉ ướt sũng, mà cô ả vẫn gọi tên thằng chồng thượng lưu đó!
"Mẹ kiếp!" Vũ gầm lên. Gã rút hẳn ra, nắm lấy eo Hạ giật mạnh, lật ngửa cô lại trên băng ghế gỗ.
Hai tay gã tóm lấy hai đùi cô, vác hẳn lên hai bên vai gã. Khe cửa mình đỏ hỏn, nhầy nhụa dịch vị hoàn toàn phơi bày, mở rộng hết cỡ. Vũ trố mắt nhìn cảnh tượng dâm đãng đó, rồi hung hăng đâm thẳng xuống. Nhịp độ tăng vọt, tàn nhẫn và sâu hơn bất kỳ tư thế nào trước đó.
Hạ há hốc miệng, không thở nổi. Mọi mao mạch trong cơ thể giãn nở tối đa. Sức nóng của phòng xông hơi quyện cùng sự ma sát điên cuồng khiến nhiệt độ cơ thể cô chạm ngưỡng bốc cháy.
Và rồi, với một cú thúc tận cùng của Vũ, kết hợp với việc ngón tay gã điên cuồng se bóp hạt ngọc của cô, Hạ đạt đỉnh.
Cơ thể cô cứng đờ, cong vút lên khỏi mặt gỗ. Một tràng nấc cụt vỡ vụn thoát ra khỏi cổ họng. Lỗ lồn co giật dữ dội, tuôn trào dịch vị, bóp nghẹt lấy cự vật của Vũ khiến gã cũng không thể kiềm chế nổi.
Gã gầm lên một tiếng dài, nghiến răng ken két. Vũ đẩy sâu vào tận cùng, giải phóng toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt thẳng vào bên trong cô. Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp khoang bụng dưới khiến Hạ rùng mình, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cô đã bị vấy bẩn hoàn toàn. Không bao cao su. Không có sự bảo vệ. Chỉ có sự ô uế nguyên thủy nhất.
Vũ gục xuống bờ vai đang phập phồng của Hạ, thở dốc ồ ồ. Hắn cười khẩy, một nụ cười của kẻ chiến thắng thỏa mãn.
Nhưng hắn không biết rằng, dưới lớp mồ hôi và nước mắt nhòe nhoẹt, ánh mắt đờ đẫn của Hạ đang nhìn trân trân lên ánh đèn trần mờ ảo, tâm trí cô không hề thuộc về hắn. Trong cái đầu đang ngập ngụa khoái cảm và tội lỗi ấy, chỉ có duy nhất một hình bóng: Phong... em đã làm theo lời anh... em đã hỏng thật rồi.