Phần 26 :
Lam trở về villa khi màn sương vẫn còn phủ kín những lối đi quanh hồ.
Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng cô gần như không phát ra tiếng động. Lam đứng tựa vào đó vài giây, hai bàn tay vẫn vô thức nắm chặt vạt cardigan trước ngực. Hơi lạnh ngoài trời còn vương trên mái tóc, trên bờ vai, nhưng chẳng thể nào át được thứ cảm giác nóng ran đang âm ỉ trong lòng. Cô nhắm mắt, và khoảnh khắc bên hồ lập tức quay trở lại, rõ ràng đến mức khiến tim cô khẽ thắt lại. Ánh mắt của Hùng, bàn tay anh đặt trên vai cô, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một hơi thở, rồi cả câu nói cuối cùng trước khi anh buộc mình phải dừng lại. Lam khẽ lắc đầu, cố xua những hình ảnh ấy khỏi tâm trí, nhưng càng cố quên, chúng lại càng trở nên rõ ràng.
Cô bước về phía giường. Minh vẫn đang ngủ say. Người đàn ông vừa bước sang tuổi ba mươi nằm nghiêng, gương mặt hốc hác chìm trong thứ quầng sáng mờ nhạt hắt hiu từ những ngọn nến thơm nhỏ lung linh, đang cháy trong những chiếc bình thủy tinh nhỏ xíu trên đầu giường .
Hơi thở anh nặng nề nhưng đều đặn, một cánh tay buông hờ trên mặt chăn, dáng vẻ mệt mỏi đến mức khiến Lam bất giác thấy nhói lòng. Cô đứng bên giường nhìn chồng thật lâu. Cảm giác tội lỗi chậm rãi dâng lên khi cô nhận ra Minh hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra ngoài kia. Anh vẫn vô tư tin tưởng cô, vẫn tin tưởng Hùng, và có lẽ chưa từng một lần nghĩ rằng giữa hai người họ lại có thể tồn tại một khoảnh khắc nguy hiểm đến như vậy. Lam cúi mắt, trong lòng dâng lên một nỗi áy náy. Cô biết mình có lỗi, dù giữa cô và Hùng cuối cùng vẫn chưa thực sự xảy ra điều gì. Nhưng điều khiến Lam sợ hãi hơn cả chính là cảm xúc đang len lỏi đâu đó trong lòng cô, thứ cảm xúc mà cô càng cố phủ nhận thì lại càng không thể làm ngơ.
Cô nhẹ nhàng vén chăn rồi nằm xuống bên cạnh Minh, kéo chăn lên tận vai và quay mặt về phía cửa sổ. Suốt đêm, Lam không sao ngủ được. Bên ngoài khung kính lớn, màn đêm của núi rừng vẫn chưa chịu tan. Những rặng thông cao vút đứng im lìm trong sương, chỉ có những tán cây trên cao thỉnh thoảng lay động khi một cơn gió lướt qua. Ánh trăng nhạt xuyên qua từng tầng mây mỏng, rơi xuống mặt hồ phía xa thành một vệt bạc đứt quãng. Mặt nước gần như phẳng lặng, chỉ đôi lúc nổi lên vài vòng gợn nhỏ rồi nhanh chóng chìm vào màn sương trắng đục.
Những chiếc đèn LED dọc con đường ven hồ vẫn còn sáng. Ánh vàng yếu ớt xuyên qua lớp sương, biến từng bóng đèn thành những quầng sáng mơ hồ, nối tiếp nhau kéo dài đến tận rặng cây phía xa. Thỉnh thoảng, một chiếc lá thông bị gió cuốn rơi xuống mái hiên, phát ra tiếng động rất khẽ rồi im bặt. Xa hơn nữa, những căn villa nằm rải rác giữa rừng chỉ còn hiện ra bằng vài ô cửa sổ còn sáng. Có nơi là ánh đèn vàng ấm áp, có nơi đã chìm hoàn toàn vào bóng tối. Nhìn từ xa, cả khu resort giống như một ngôi làng nhỏ đang ngủ quên giữa lưng chừng núi, bình yên đến mức khiến người ta tưởng rằng nơi đây chẳng thể nào tồn tại những tâm tư rối ren của con người.
Lam nhìn cảnh vật ấy qua lớp kính và bất giác thấy lòng mình càng thêm trống trải. Khung cảnh trước mắt đẹp đến bình yên, nhưng lòng cô lại chẳng thể nào bình yên được. Cô đưa một ngón tay lên, vô thức chạm vào mặt kính lạnh buốt, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, thứ cô nhớ đến lại là hơi ấm từ bàn tay Hùng. Lam lập tức rụt tay lại như vừa chạm phải thứ gì bỏng rát.
“Không…”
Tiếng thì thầm nhỏ đến mức gần như chỉ mình cô nghe thấy.
Lam nhắm mắt, cố buộc bản thân phải nghĩ đến một chuyện khác, nhưng càng cố không nghĩ, hình ảnh ấy lại càng hiện lên rõ ràng. Ánh mắt Hùng trong màn sương, giọng nói trầm thấp của anh, bàn tay đặt trên vai cô và sự do dự trước khi anh lùi lại. Nếu lúc ấy anh không dừng lại…
Lam lập tức mở mắt, không dám để suy nghĩ ấy đi xa hơn. Cô không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu Hùng không đủ tỉnh táo để bước lùi, cũng không muốn tự hỏi liệu khi ấy người đầu tiên muốn thoát khỏi khoảnh khắc đó có thật sự là cô hay không.
Lam quay người nhìn về phía Minh. Anh vẫn ngủ say, hoàn toàn không biết những giằng co đang diễn ra trong lòng người vợ nằm ngay bên cạnh mình. Sự vô tư ấy khiến Lam càng thấy nặng nề hơn. Cô nhìn gương mặt anh rất lâu, rồi khẽ kéo chăn lên cao hơn, cố tìm kiếm trong lòng mình một cảm giác quen thuộc, một thứ bình yên mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ mất đi. Nhưng càng cố tìm, cô càng nhận ra trong tâm trí mình lúc này lại chỉ hiện lên một người khác.
Ngoài cửa sổ, gió lại nổi lên. Những tán thông đồng loạt rung động, tạo thành tiếng xào xạc kéo dài giữa màn đêm. Một nhánh cây khô va nhẹ vào mái hiên, đều đặn như tiếng gõ cửa từ một nơi rất xa. Lam khép mắt, cố ép mình chìm vào giấc ngủ, nhưng chỉ một lúc sau, ánh nhìn của cô vẫn vô thức hướng về phía mặt hồ.
Cô bỗng có cảm giác khoảnh khắc bên hồ chưa thực sự kết thúc. Nó chỉ tạm thời bị màn sương núi che khuất, nằm im đâu đó trong ký ức và chờ đến lúc trở lại. Lam chợt hiểu rằng có những điều càng cố quên đi thì lại càng trở nên rõ ràng, càng cố phủ nhận thì càng không thể làm ngơ. Và điều khiến cô sợ nhất không phải là ánh mắt của Hùng, cũng không phải khoảng cách giữa hai người khi ấy chỉ còn một hơi thở, mà là việc cô đã nhớ quá rõ tất cả những điều đó.
Lam nằm im trong bóng tối, nghe tiếng gió len qua những rặng thông và tiếng thở đều đặn của Minh bên cạnh. Cô nhắm mắt thật lâu, nhưng giấc ngủ vẫn không tìm đến. Đêm ấy, lần đầu tiên Lam nhận ra rằng có lẽ sự bình yên mà cô từng nghĩ mình đang có đã xuất hiện một vết nứt, rất nhỏ, rất sâu, và không biết từ lúc nào, cô đã bắt đầu sợ rằng mình sẽ không thể nào hàn gắn nó lại được nữa.
Suốt đêm, Lam không ngủ được.
Phía bên kia bờ hồ, Hùng cũng không ngủ. Anh vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ dài, nơi ánh đèn từ các khu villa chỉ còn đủ để vẽ một đường sáng nhợt nhạt trên mặt đất. Làn sương đêm càng lúc càng dày, những hạt nước nhỏ đọng trên mái tóc ngắn và bám đầy trên vai áo nỉ mỏng. Hùng không để ý. Anh chỉ ngồi đó, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, bàn tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống mặt hồ đục mờ phía trước. Chai rượu ngô bên cạnh đã cạn từ lúc nào. Anh uống không phải vì muốn say. Anh chỉ muốn tìm một thứ đủ mạnh để làm đầu óc mình ngừng quay cuồng. Nhưng rượu không giúp được gì. Ngược lại, nó khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Hùng đưa bàn tay lên trước mặt.
Anh từng nghĩ mình hiểu rất rõ giới hạn của bản thân. Anh từng nghĩ dù Lam có ở gần đến đâu, dù hoàn cảnh có khiến cô yếu lòng đến mức nào, anh cũng sẽ luôn nhớ cô là ai và mình là ai. Nhưng con người đôi khi không thất bại trong những trận chiến lớn. Họ thất bại ở đúng khoảnh khắc họ tin rằng mình vẫn còn đủ mạnh để kiểm soát bản thân. Hùng nhắm mắt, hình ảnh Lam hiện lên.
Không phải Lam của ban ngày, với vẻ dịu dàng, kín đáo và luôn giữ khoảng cách vừa đủ. Mà là Lam của đêm nay, đứng giữa màn sương, đôi mắt hoang mang, gương mặt đỏ lên vì rượu và cái lạnh, vẻ mong manh khiến anh gần như quên mất mọi lý trí. Anh đã nhìn thấy sự thiếu vắng trong ánh mắt cô. Và điều đáng sợ là Hùng đã nhìn thấy khoảng trống ấy, rồi thay vì quay đi, anh lại muốn bước vào.
Anh mở mắt, cười nhạt, một nụ cười không có chút vui vẻ nào. Minh đã tin anh, niềm tin ấy đột nhiên trở nên nặng nề hơn bất cứ lời trách móc nào.
Hùng nhớ đến cuộc nói chuyện trên cầu gỗ. Những lời Minh nói trong cơn say. Một người đàn ông đã vô tình đặt người phụ nữ mình yêu vào tay người bạn thân nhất vì tin rằng ít nhất người đó sẽ không bao giờ làm tổn thương cô. Lời dặn dò ấy lúc đó chỉ khiến Hùng thấy trách nhiệm. Nhưng sau đêm nay, nó lại giống như một mồi lửa cháy âm ỉ trong lương tâm.
Anh không thể ngồi đây thêm nữa.Nếu tiếp tục ở lại, anh sợ mình sẽ lại nghĩ đến Lam. Nếu cứ nghĩ đến cô, anh không biết mình còn có thể giữ được khoảng cách đến bao lâu. Anh quay người bước về phía căn villa của mình, nhưng đi được vài bước lại dừng lại bên một thân thông già. Hùng nhìn thân cây liễu trước mặt, rồi không báo trước, anh đấm mạnh vào nó.
Cơn đau lập tức chạy dọc theo các khớp tay. Da ở mu bàn tay rát bỏng, nhưng anh vẫn đứng im, hơi thở nặng nề. Đau đớn thể xác ít nhất còn có thể kéo một người trở lại thực tại. Hùng cúi xuống nhìn bàn tay đang đỏ lên, ánh mắt tối lại. Một lúc sau, anh quay người bước đi. Bóng dáng cao lớn của anh dần chìm vào màn sương. Không ai nhìn thấy, không ai biết.Và có lẽ, đó chính là điều khiến bí mật này trở nên nguy hiểm hơn Bởi nó chỉ thuộc về hai người, cho đến lúc này.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, rải những vệt vàng nhạt lên sàn gỗ của căn villa. Không khí trên núi trong trẻo và lạnh ngọt, mang theo mùi nhựa thông tươi cùng hơi đất ẩm sau một đêm sương xuống. Phía xa, mặt hồ vẫn còn phủ một lớp trắng mỏng, nhưng những tia nắng mới đã bắt đầu xuyên qua, từng chút một xóa đi dấu vết của đêm.
Minh tỉnh dậy trước.
Một giấc ngủ dài sau cơn say khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn, nhưng cảm giác nặng nề trong lòng vẫn không biến mất. Anh nằm im vài giây, nhìn trần nhà, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc của tối qua. Rượu. Cây cầu gỗ. Cuộc nói chuyện với Hùng. Những lời mình đã nói. Anh khẽ thở ra, đưa tay day trán rồi quay sang bên cạnh.
Lam vẫn nằm đó.
Cô quay lưng về phía anh, nửa khuôn mặt giấu trong chăn. Hàng mi đen thuôn dài khẽ rung, rất nhẹ, nhưng Minh không để ý. Anh nghĩ cô vẫn đang ngủ. Nhìn dáng người gợi cảm xinh đẹp của vợ, trong lòng anh bất giác dâng lên một cảm giác chua xót.
Minh đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô.
"Lam..." Giọng anh khàn khàn.
"Em thức rồi à?"
Lam mở mắt. Cô đã thức từ lâu.
Suốt cả đêm, cô chỉ nằm bất động với những giấc ngủ chập chờn, nghe tiếng thở của Minh và cố ép mình đừng nghĩ đến những chuyện đã xảy ra. Nhưng khi nghe giọng anh vang lên, tim cô vẫn lập tức đập mạnh. Cô chậm rãi quay lại, cố giữ cho khuôn mặt bình thản nhất có thể.
"Ừm." Cô khẽ gật đầu.
"Anh thấy trong người thế nào rồi? Còn nhức đầu không?"
"Đỡ rồi." Minh chống tay ngồi dậy, nhìn cô vài giây rồi cười nhạt.
"Đêm qua em ngủ có ngon không."?
Lam không biết phải trả lời thế nào, câu nói ấy vốn chỉ là một lời hỏi han bình thường, nhưng với cô, nó lại khiến lòng càng nặng trĩu. Minh không nhận ra. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Nắng đã lên, những tia sáng đầu tiên xuyên qua những tán thông cao vút, lọc qua lớp kính trong veo rồi đổ xuống sàn gỗ thành từng vệt vàng nhạt. Bóng những cành thông lay động theo gió, in chập chờn trên nền nhà, lúc đậm lúc nhạt, khiến căn phòng vốn còn vương hơi lạnh của đêm bỗng sáng lên một cách dịu dàng.
"Nắng rồi." Anh im lặng một chút rồi nói tiếp:
"Em chuẩn bị đi. Chúng ta ra nhà hàng ăn sáng cùng Hùng."
Chỉ một cái tên, nhưng nó khiến toàn thân Lam khựng lại. Hùng. Tim cô như bị ai bóp chặt, cô cố che giấu sự thay đổi trên gương mặt, nhanh chóng gật đầu.
"Dạ."
Lam bước xuống giường. Cô đi nhanh vào phòng tắm, nhanh đến mức Minh chỉ kịp nhìn theo với vẻ hơi ngạc nhiên. Cánh cửa khép lại sau lưng cô. Lam chống hai tay lên bồn rửa bằng đá xám lạnh ngắt, cúi đầu thật thấp. Mái tóc đen dài trượt xuống hai bên vai như một màn lụa tối màu. Cô nhìn mình trong gương. Vẫn là khuôn mặt quen thuộc, nhưng đôi mắt lại mang một vẻ rối bời mà chính cô cũng không biết phải che giấu thế nào.
"Chỉ là một bữa sáng."
Lam tự nhủ. "Chỉ cần mình tỏ ra bình thường."
Cô hít sâu. " Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu."
Nhà hàng của khu nghỉ dưỡng nằm trong một tòa nhà gỗ cao áp mái âm dương xanh lam trầm tích, mang dáng dấp vừa mộc mạc vừa sang trọng. Toàn bộ mặt trước được thiết kế bằng những mảng kính lớn từ sàn lên gần sát mái, mở ra tầm nhìn rộng xuống mặt hồ đang gợn những vòng sóng nhỏ. Những khung gỗ nâu sẫm chạy dọc theo các ô kính, chia không gian thành từng khoảng vuông vức, khiến ánh sáng bên ngoài khi lọt vào cũng được cắt thành những mảng sáng tối rõ ràng trên nền gỗ.
Bên trong, sàn nhà được lát bằng những tấm gỗ màu nâu, bề mặt bóng bẩy, vừa đủ để phản chiếu ánh sáng. Những chiếc bàn ăn bằng gỗ nguyên tấm được đặt thành từng cụm nhỏ, khoảng cách giữa các bàn đủ rộng để khách có thể đi lại thoải mái. Mỗi bàn đều có một lọ hoa nhỏ bằng gốm thô, bên trong cắm vài nhành hoa rừng dại với đủ sắc màu.
Trên cao, những chiếc đèn thả bằng mây tre đan buông xuống từ phần mái dốc. Ánh đèn vàng dịu vẫn chưa tắt hẳn, hòa cùng ánh nắng mới lên bên ngoài tạo thành một thứ ánh sáng ấm áp, mềm mại. Một vài chiếc đèn âm trần được bố trí dọc theo những thanh xà gỗ lớn chạy ngang mái, còn những bóng đèn nhỏ gắn sát chân tường chỉ vừa đủ soi sáng những góc khuất.
Nhà hàng đã có rất đông người, dù hiện tại chỉ mới 6 giờ 30 phút sáng.
Phần lớn là những gia đình và nhóm bạn đến nghỉ dưỡng tại khu resort này từ vài ngày trước. Một gia đình có hai đứa trẻ ngồi gần cửa kính, đứa bé gái đang vừa ăn vừa áp mặt vào cửa sổ chỉ để nhìn những con chim nhỏ chuyền qua cành thông bên ngoài. Ở chiếc bàn phía đối diện, một nhóm du khách tây lông trẻ trung đang nói chuyện rôm rả bằng ngoại ngữ, trên bàn đặt vài chiếc điện thoại và máy ảnh, thỉnh thoảng lại có người đứng lên chụp một tấm ảnh với mặt hồ phía sau.
Gần ban công nhìn ra rừng thông là những vị khách lớn tuổi hơn. Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, chậm rãi dùng bữa sáng trong khi thưởng thức khung cảnh núi rừng. Có người cầm tách cà phê nóng, đứng tựa bên lan can kính nhìn xuống hồ. Có người khoác thêm một chiếc áo len mỏng vì cái lạnh buổi sáng vẫn còn vương lại từ đêm qua.
Nhân viên phục vụ di chuyển liên tục giữa các dãy bàn. Họ mặc đồng phục màu be nhạt, áo sơ mi trắng bên trong, bên ngoài là những chiếc tạp dề đỏ dài. Mỗi khi có khách gọi, một nhân viên lại nhanh chóng bước tới, nhẹ nhàng thu dọn những chiếc đĩa đã dùng rồi thay bằng bộ bát đĩa sạch. Tiếng sứ chạm nhau khe khẽ, tiếng dao nĩa đặt xuống mặt bàn và tiếng trò chuyện của khách hòa vào nhau thành một thứ âm thanh nền đều đặn nhưng không hề ồn ào.
Phía cuối nhà hàng là khu buffet được ngăn cách bằng một quầy gỗ dài. Những khay thức ăn bằng inox được đặt ngay ngắn dưới những chiếc đèn giữ nhiệt. Hơi nóng bốc lên mờ nhạt trên lớp kính trong suốt phía trên quầy. Bánh mì, bơ, mứt trái cây và các loại bánh ngọt được bày trên những khay gỗ nhỏ. Một góc khác dành cho đồ ăn nóng, có cháo, súp, trứng, xúc xích, phở, bánh mì... và vài món ăn địa phương được đặt trong những nồi giữ nhiệt bằng kim loại sáng bóng.
Phía sau quầy buffet là khu bếp mở. Một phần tường được thay bằng kính, đủ để khách có thể nhìn thấy các đầu bếp đang làm việc bên trong. Tiếng dao thái rau, tiếng chảo đặt lên bếp, tiếng gọi món và tiếng máy pha cà phê thỉnh thoảng vang lên. Hơi nóng cùng mùi bơ, bánh mì nướng, cà phê rang và những món ăn nóng quyện vào nhau, tạo thành thứ hương vị rất đặc trưng của một buổi sáng trong khu nghỉ dưỡng.
Trên một chiếc quầy nhỏ gần cửa ra vào đặt những bình nước thủy tinh lớn, bên trong có vài lát chanh vàng và lá bạc hà xanh. Bên cạnh là những chiếc ly thủy tinh úp ngược trên khay gỗ. Một bình hoa lớn bằng gốm đặt sát góc tường, cắm đầy những cành thông non và hoa trắng, mang theo mùi nhựa cây dìu dịu.
Một bản nhạc không lời vang lên rất khẽ từ hệ thống loa âm trần. Giai điệu piano chậm rãi hòa cùng tiếng gió luồn qua những hàng thông bên ngoài. Thỉnh thoảng, từ ban công lại vọng vào tiếng cười của khách hoặc tiếng ghế gỗ khẽ dịch trên sàn.
Bên ngoài lớp kính, nắng đã lên cao hơn một chút. Những tia sáng xuyên qua tán thông, lọc qua từng tầng lá rồi rơi xuống mặt hồ thành những mảng sáng lấp lánh. Lớp sương cuối cùng đang tan dần trên những sườn núi phía xa, để lộ màu xanh thẫm của rừng cây.
Tất cả tạo nên một buổi sáng bình yên đến gần như hoàn hảo.
Hùng đã đến từ trước.
Anh ngồi ở chiếc bàn gốm tròn gần ban công, một tay đặt bên cạnh tách cà phê. Bên cạnh anh, Phương đang thong thả dùng bữa sáng. Cô mặc một chiếc váy len màu kem, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ óng ả khẽ buông nhẹ sau vai, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra mặt hồ phía xa. Trên bàn trước mặt cô là một tách trà còn bốc hơi và đĩa bánh mì gần như chưa động đến.
Bộ quần áo của Hùng đã thay mới, tóc cũng được chỉnh lại gọn gàng, nhưng quầng thâm dưới mắt vẫn không thể che giấu một đêm gần như thức trắng. Anh đang chăm chú đọc vài thông tin gì đó trên mạng, trong chiếc laptop đắt tiền đặt ngay ngắn trên mặt bàn, vẻ mặt bình thản đến mức nếu không nhìn kỹ, không ai có thể biết người đàn ông ấy đã trải qua một đêm như thế nào. Phương nhìn sang chồng một lúc, nhận ra vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh nhưng không hỏi gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà.
Cho đến khi tiếng bước chân quen thuộc vang lên phía sau, Hùng quay lại. Minh đang dẫn Lam đi vào. Ánh mắt anh và Lam chạm nhau.
Chỉ một khoảnh khắc, nhưng khoảnh khắc ấy dài hơn tất cả những giây phút bình thường. Lam lập tức cúi mắt. Hai tay cô siết chặt vào nhau, bước chân đang đều đặn bỗng khựng lại trong một nhịp rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
Hùng cũng hơi bối rối nhẹ. Bàn tay đang đặt quanh tách cà phê hơi siết lại, nhưng chỉ một thoáng sau, vẻ bình tĩnh đã trở lại trên gương mặt anh. Anh đứng dậy.
Phương cũng ngẩng đầu theo phản xạ, nhìn về phía Minh và Lam rồi mỉm cười.
"Chào buổi sáng." Giọng nói Hùng vẫn trầm, đều và tự nhiên, Lam không nhìn Hùng.
"Chào anh."
Câu trả lời của cô nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng nhạc, Minh hoàn toàn không nhận ra sự bất thường, anh kéo ghế cho vợ rồi ngồi xuống.
"Hai người ngủ tốt chứ? Rượu ngô đêm qua nặng thật. Tớ ngủ một mạch đến sáng." Hùng cười nhẹ.
"Ừ. Tôi cũng vậy." Minh cầm thực đơn, vừa xem vừa nói.
Minh cúi xuống xem thực đơn, hoàn toàn không biết rằng người đối diện mình đã thức gần như cả đêm. Phương vẫn đang thong thả nhấp từng ngụm trà, ánh mắt vô tình lướt qua chồng rồi lại nhìn ra phía hồ.
Lam ngồi bên cạnh Minh. Cô cố gắng nở một nụ cười như mọi buổi sáng bình thường.
Nhưng bàn tay dưới gầm bàn vẫn siết chặt lấy nhau, ngón tay cô vô thức vân vê chiếc nhẫn cưới mà cô đang đeo trên ngón tay thanh mảnh.
Cô không dám nhìn Hùng.
Bởi cô sợ chỉ cần một lần nữa chạm phải ánh mắt anh, tất cả những gì họ đang cố xem như chưa từng xảy ra sẽ lại hiện lên rõ ràng.
Ngoài cửa kính, nắng ban mai vẫn đang xuyên qua những tán thông, phủ lên căn phòng một màu vàng dịu dàng.
Một buổi sáng bình yên.
Ít nhất, trông nó là như vậy.
Một nhân viên trẻ đến cầm trên tay tờ giấy nhỏ để ghi chép thực đơn. Minh bắt đầu gọi món. Rồi quay sang Hùng nói chuyện về lịch trình chiều nay, nhắc đến việc sẽ ghé thăm cụ Lý. Hùng đáp lại rất bình thản, đôi khi còn pha một câu đùa khiến Minh bật cười. Anh làm mọi thứ hoàn hảo đến mức Lam có lúc tự hỏi liệu người đàn ông đêm qua và người đàn ông đang ngồi trước mặt mình có thực sự là cùng một người hay không. Chỉ có cô biết không phải.Và có lẽ Hùng cũng biết.
Đôi lời của tác giả
Cảm ơn mọi người đã đọc đến cuối Phần 26. Nếu bạn yêu thích câu chuyện và muốn ủng hộ mình có thêm động lực viết tiếp, bạn có thể gửi một chút “cà phê” qua tài khoản bên dưới.
Sự ủng hộ của mọi người, dù nhiều hay ít, đều là một lời động viên rất lớn để mình tiếp tục hoàn thành những chương tiếp theo.
NH : Vietinbank
STK : 108881813639
Chủ TK : Tran Tuan Anh
Hoàn toàn tự nguyện nhé. Chỉ cần mọi người tiếp tục đọc, để lại bình luận và đồng hành cùng câu chuyện cũng đã là một sự ủng hộ rất đáng quý với mình rồi.
Hẹn gặp mọi người ở
Phần 27!