Chương 40:
Buổi chiều, khi ngày làm việc đã gần kết thúc, An vẫn ngồi trong phòng tạm dành cho đoàn công tác, chậm rãi xem lại vài ghi chú của cuộc họp sáng. Sau lớp kính lớn, trời Đà Nẵng đã dịu nắng, ánh chiều phủ lên những tòa nhà phía xa một lớp vàng nhạt. Bên ngoài, nhân viên trong đoàn...
Chương 39:
Một tia nắng gắt lỏi qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt khiến An phải nhíu mày tỉnh giấc. Toàn thân nàng đau nhức, rã rời như thể vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Vùng hạ bộ vừa sưng tấy vừa dính nhớp, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Nàng lờ mờ nhớ lại cơn bão nhục dục đêm...
Chương 38:
Mùi sữa tắm và dầu gội đắt tiền quyện vào không khí ẩm sau cơn mưa chiều Đà Nẵng. An bước ra từ phòng tắm, chiếc khăn lông trắng quấn hờ quanh người. Nàng đứng trước tấm gương lớn, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu. Làn da trắng sứ vẫn còn ửng hồng vì hơi nước. Hoàn hảo. Nàng giật phăng...
Chương 37:
Luồng không khí lạnh khô đặc trưng của tòa nhà cao tầng táp thẳng vào mặt An ngay khoảnh khắc cửa thang máy bằng thép không gỉ mở ra, đối lập trần trụi với cái mặn mòi, ẩm ướt của làng chài nàng vừa rời đi vài ngày trước. Mùi biển bị thay thế bởi hương nước hoa văn phòng đắt tiền và...
Chương 36:
Không gian chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của cả hai hòa cùng tiếng côn trùng rả rích ngoài kia. Ánh trăng hắt qua những khe ván cũ, rơi thành từng vệt sáng bạc trên chiếc phản gỗ, lúc rõ lúc mờ theo những tán dừa lay động ngoài cửa sổ. Căn “Pháo đài” từng là nơi hai đứa...
Chương 35:
Màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong những bụi cây ngoài vườn và tiếng sóng vỗ về đều đặn từ phía biển xa. An đứng ở cửa, một tay vẫn đặt trên cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch. Suốt cả buổi chiều, nàng đã bị những ký ức chồng chéo giày vò đến mức gần như không...
Chương 34:
An từ từ mở cánh cửa tủ rồi tách khỏi Bảo. Dương vật vẫn cương cứng của cậu ta trượt khỏi âm đạo, để lại khoảng trống hụt hẫng. Tinh dịch chầm chậm chảy dài xuống đùi nàng. Bên ngoài không một bóng người, chỉ có ánh ban mai ùa vào. An bước ra, không nhìn lại. Nàng nghe tiếng sột...
Chương 33:
Khi trở về nhà, An chợt thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dù trời chiều vẫn hầm hập nắng gắt. Nàng khẽ rùng mình, hai cánh tay vô thức ôm lấy vai. Ban đầu An chỉ nghĩ mình vừa từ căn nhà gỗ tối và mát bước ra ngoài nên cơ thể chưa thích nghi kịp, nhưng đến lúc ngồi sau xe Bảo chạy về...
Chương 32:
Tiếng chim ríu rít trên giàn hoa giấy ngoài hiên đánh thức An. Thứ âm thanh trong trẻo, lảnh lót ấy là điều nàng đã quên bẵng giữa những tiếng còi xe inh ỏi của Sài Gòn. Nàng không mở mắt ngay mà chỉ nằm im, lười biếng tận hưởng. Vệt nắng vàng óng như mật xuyên qua khe cửa sổ gỗ...
Chương 31:
Tuần lễ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng với An, đó là trận tra tấn ngọt ngào. Sau đêm massage đầy kịch tính với Quân, nỗi khát khao ngày vợ chồng Minh và My trở về càng trở nên cồn cào, hừng hực. Mỗi giờ làm việc tại văn phòng, mỗi cuộc họp chiến lược, An luôn hiện diện...
Chương 30:
Tiếng cửa kính lùa đóng lại phía sau Tùng, cắt đứt mọi âm thanh cuối cùng của thế giới bên ngoài. Phòng khách bỗng chốc tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng nhạc thiền du dương và tiếng lách tách khe khẽ từ những ngọn nến. An nằm sấp, trần trụi và hoàn toàn thả lỏng. Đằng sau tấm...
Chương 29:
An vùi đầu vào những bản kế hoạch cuối năm đầy áp lực suốt một tuần dài, giờ đây nàng uể oải nằm dài trên chiếc sofa nhung mềm mại. Chiếc váy ngủ lụa satin màu kem mỏng manh, trơn mượt ôm sát những đường cong; mỗi lần cựa mình, lớp lụa lại trượt trên da thịt, tạo cảm giác mơn man dễ...